YNXT – Chương 30

7 Th2

CHƯƠNG 30: CÔNG CHÚA 3

 –

.

.

♥Edit: Cào cào

.

Lúc Mục Sa Tu Hạ trở lại tẩm cung thì phát hiện giường trống không, nhất thời bốc hoả, nữ nhân chết tiệt này, lại dám không ngoan ngoãn mà chờ hắn ở tẩm cung, chạy đi đâu rồi? Hắn vốn là muốn trở về giáo huấn nàng. Vừa rồi ở bữa tiệc nàng dám giao hắn cho nữ nhân khác, nàng cho rằng hắn không biết chủ ý trong lòng nàng sao? Giải quyết xong ả công chúa ra vẻ thanh cáo chó má kia, lòng như lửa đốt gấp gáp trở về, thế nhưng lại là một cái giường trống không, có can đảm sắp xếp nữ nhân cho hắn thị tẩm, phải có trách nhiệm chịu đựng tức giận của hắn.

Lần tìm ở tất cả các phòng mới tìm được nàng trong một gian phòng của tiểu cung nữ. Hừ, ngủ ngon nhỉ. Mục Sa Tu Hạ phát hiện tay Liên Kiều ôm Y Mã rất chướng mắt, hai tay nàng, ngoại trừ ôm hắn sao còn có thể ôm người khác? Nữ nhân cũng không được.

Gỡ những ngón tay mà nàng đang ôm Y Mã ra, hắn ôm nàng đem về tẩm cung.

Bị ném lên giường khiến Liên Kiều tỉnh giấc, đôi mắt say ngủ mơ màng nhìn Mục Sa Tu Hạ đằng đằng nộ khí, có chút không hiểu.

“Sao ngươi đã về rồi?” Nàng cảm thấy lẽ ra hắn hẳn là phải còn ở chổ công chúa Vi Nhi kia chứ.

“Ngươi không hy vọng nhìn thấy ta trở về sao?” Hắn hung ác nham hiểm nhìn nàng, ngữ khí lạnh lẻo.

Nàng vẫn còn buồn ngủ: “Ngươi không thích nàng ta sao?” Ai, thiệt mệt mỏi nha, hắn không để cho nàng yên tĩnh mà.

Nữ nhân này quả thực đáng giận tới cực điểm, Mục Sa Tu Hạ oán hận trừng nàng, sau đó lại nghe nàng lẩm bẩm tự trả lời.

“Ngươi nhanh đi tìm nàng ta đi, ta mệt lắm, ngủ ngon.”

Hai mắt hắn nheo lại loé ra tia nguy hiểm. Ngủ? Nàng phải nhận được sự trừng phạt thích đáng.

Chết tiệt, Mục Sa Tu Hạ căn bản là một con ngựa đực. Ngồi trước bàn sửa sang lại dung nhan, Liên Kiều căm giận mà lôi hắn ra mắng mấy chục lần trong lòng, nhớ đến chuyện tối qua lại khiến cho nàng tức giận. Vốn đang ngủ ngon giấc, nghĩ rằng có Vi Nhi công chúa thì nàng có thể vô tư, ai ngờ tên sắc phôi kia lại ngay đêm hôm khuya khoắt lại bò lên, thừa dịp nàng đang ngủ mơ mơ màng màng rồi ăn sạch. Gây sức ép nàng một đêm, mới ngủ không được một canh giờ thì đã bỏ đi mất. Tên điên! Tuy rằng không ngừng mắng thầm hắn trong lòng nhưng lại có một chút vui vẻ không rõ nguyên do khi hắn đột nhiên xuất hiện tối hôm qua.

Vô lực vỗ về dấu vết mới trên cổ, không nói được gì.

Trải qua đêm qua, Y Mã loáng thoáng có thể đoán được một thân chật vật của chủ tử mình là vì đâu mà có, ánh mắt nàng liền ẩn chứa một chút đen tối.

“Nhìn cái gì vậy, nhìn nữa ta đem ngươi cho cẩu ăn.” Liên Kiều bực bội, giở tính trẻ con ra, Y Mã sợ tới mức cúi đầu không dám nhìn nàng.

“Cùng ta ra ngoài đi dạo một chút đi.” Một lúc lâu sau Liên Kiều mới miễn cưỡng nói.

Y Mã hô nhỏ một tiếng, vui vẻ chạy đi lấy áo choàng cho nàng.

Hôm nay dường như lạnh hơn so với hôm qua, gió thổi qua như thể đông lạnh hai cánh mũi. Nhưng có lạnh như vậy mới khiến cho suy nghĩ người ta càng thêm thanh thỉnh, Liên Kiều muốn tỉnh táo lại để nghĩ kỹ về mối quan hệ giữa nàng với Mục Sa Tu Hạ là gì. Hai ngày nay hắn như dã thú đòi hỏi vô độ, làm nàng không thể nào tĩnh tâm tự vấn.

Đi vào một biệt uyển tương đối thanh nhã, Liên Kiều lại nghe thấy có tiếng hát như đêm qua nhưng thêm một tia thê lương u oán và một chút hàm xúc khác.

Theo tiếng mà đi, Liên Kiều gặp được Vi Nhi công chúa một thân áo trắng như tuyết.

Một khúc hát xong, Vi Nhi công chúa xoay người nhìn về phía Liên Kiều, như đã sớm biết nàng đã đứng nơi đó.

Liên Kiều xấu hổ ho nhẹ: “Công chúa dường như đang rất có nhã hứng.”

“Thái tử phi.” Nàng không kiêu ngạo không siểm nịnh chào hỏi.

Liên Kiều cười cười: “Có thể lại nghe được tiếng hát của công chúa thật sự là tam sinh hữu hạnh.”

Vi Nhi thản nhiên thi lễ: “Thỉnh nương nương đừng gọi Vi Nhi là công chúa, hôm nay Thái tử điện hạ đã nạp Vi Nhi là trắc phi. Sau này Vi Nhi có thể cùng tỷ tỷ hầu hạ Điện hạ rồi.”

“Thật chúc mừng muội muội.” Nàng cười nói trái với lương tâm, đột nhiên cảm thấy không thoải mái khi nghe lời nói của Vi Nhi.

“Đa tạ tỷ tỷ thành toàn.”

Nhìn nàng một mỹ nhân như hoa, có chút chói mắt, rồi xoay người rời đi.

Buổi chiều, Mục Sa Tu Hạ quả nhiên cùng Vi Nhi công chúa tổ chức nghi thức nạp phi đơn giản, theo người hầu Cát Cát bên người hắn tiết lộ, Thái tử điện ngoại trừ cùng Thái tử phi lần đó chính thức cử hành nghi thức đại hôn thì nạp trắc phi luôn luôn không có nghi thức, thái tử phủ ở kinh thành và đất phong khác đều có trắc phi. Lúc đó Thái tử cũng coi như tuyên bố một chút mà thôi, người khác cũng chỉ biết như vậy. Vị Vi Nhi công chúa này thân phận cực kỳ đặc thù mới có nghi thức nạp phi như thế, mục đích chỉ là chiêu an Trát Tạp vương gia.

Liên Kiều lạnh lùng nghe Cát Cát bình luận, nàng khinh bỉ loại kết hôn chính trị này, đồng thời cũng khinh bỉ chính mình cùng hắn có quan hệ hôn nhân. Mục Sa Tu Hạ quả nhiên là không từ thủ đoạn, hắn vì dục vọng với quyền lực mà đem thiên hạ bao gồm cả thê thiếp của mình cân nhắc xem có bao nhiêu giá trị lợi dụng, sau đó mới cho đối phương địa vị cao hay thấp. Tuy rằng khinh bỉ, nhưng không thể phủ nhận, chuyện này từ xưa đến nay tồn tại lâu rồi, xã hội hiện đại không có tệ nạn này sao? Chẳng qua pháp luật hạn định chế độ một vợ một chồng, cho nên đàn ông chỉ có thể chọn lựa người bạn đời có lợi nhất cho mình, phụ nữ cũng mở to hai mắt để câu được một con cá to mập mạp. Nói trắng ra là lợi dụng lẫn nhau mà thôi.

Nghi thức nạp phi, làm Thái tử chính phi nàng đây cũng phải tham dự. Cùng Mục Sa Tu Hạ ngồi song song, nhận sự phủ phục của Vi Nhi công chúa. Mục Sa Tu Hạ nhìn Vi Nhi công chúa tựa như nhìn người xa lạ, không có vui sướng không có yêu thương, không có bất kì tình cảm dao động nào, hắn thật là một nam nhân lãnh tình. Mặc dù là ở ngày đại hôn của mình, đối diện với thê tử sắp gả cho mình cũng không thêm sắc thái nào khác.

Nhìn người quỳ trên mặt đất vẫn không được chí chỉ của Mục Sa Tu Hạ đang trong thế khó xử quẫn bách, quỳ cũng không phải, đứng cũng không được, Liên Kiều có chút ngồi không yên, cong khoé miệng, vẻ mặt ôn hoà nói: “Công chúa xin đứng lên.”

“Tạ ơn điện hạ, nương nương ân điển.” Tiểu mỹ nhân rốt cục có thể đứng lên.

Ngày đại hôn nhưng Vi Nhi vẫn lấy tạo hình nhẹ nhàng, Liên Kiều bất giác sinh ra hảo cảm hơn đối với nàng. Nữ tử này cũng thật bất phàm , phối với Mục Sa Tu Hạ thì thật đáng tiếc. Trong lòng người nào đó nghĩ, thình lình bên người phóng tới một đạo ánh mắt hàn ý sắc bén bức người, mờ mịt nghiêng đầu, lọt vào trong tầm mắt chính là đôi con ngươi lãnh liệt mang theo một tia tức giận, híp mắt như muốn đục trên người nàng hai lỗ.

Người này thật khó nắm bắt, không biết lại ở đằg kia sinh hờn dỗi gì, thiệt là khó hầu hạ mà. Lười cùng hắn thừa lời, nghi thức chấm dứt, Liên Kiều trở về tới tẩm cung của mình. Ảo tưởng tối hôm nay hẳn là có thể thoát khỏi dã thú nhu cầu vô cùng vô tận kia đi, có người làm ấm giường cho hắn rồi. Không biết vì sao, suy nghĩ này trong khoảnh khắc lại làm cho lòng nàng đau đớn. Lắc lắc đầu, nàng cự tuyệt loại cảm giác khó hiểu không nắm được trong tay này.

Trút đi quần áo trên người, cởi giày lên giường, ôm lấy chăn bông thật dày, nàng nhắm mắt lại nghe tiếng gió lạnh ngoài cửa sổ. Y Mã nói có thể trời sẽ có tuyết. Tuyết, lạnh như băng, tinh khiết, ở ngoài nghìn dậm cùng đại địa dây dưa không rõ, tựa như hắn…Aiz, sao lại nghĩ đến hắn. Mình thực sự như là hắn nói, nghiệp chướng a.

Đang mơ màng, nàng ngửi được một mùi rượu, hô hấp nặng nề vang bên tai, thanh âm này rất giống người nào đó…Đáng ghét, vì sao trong mộng cũng đến quấy rối nàng, đuổi cũng không đi. Trên da thịt cảm giác ngứa ngáy rồi đốt cháy dục vọng trên cơ thể nàng, buồn cười, nàng cũng mộng xuân sao? Theo bản năng vung cánh táy, muốn đuổi đi hơi thở liêu nhân kia, cổ tay lại bị nắm lấy.

Rốt cục cũng tỉnh, tỉnh lại lại trông thấy một đôi mắt thâm thuý, mang theo tức giận cùng tình dục trong men rượu. Đáy mắt che kín tơ máu, giống như mãnh thú đang vận sức chờ phát động.

“Ngươi…” không đợi nàng mở miệng, môi liền bị hắn ngăn chặn, hung hăng duyện hôn, trêu chọc, tay hắn cũng lập tức xoa trước ngực mềm mại của nàng, mạnh mẽ vuốt ve như trừng phạt, sự thân cận và khát vọng nơi hắn khiến nàng như rơi vào tay giặc.. Đến tận khi nàng hoàn toàn lạc mình, đánh mất ý thức, bên tai truyền đến tiếng hắn thở dốc đầy căm giận: “Không bao giờ…cho phép ngươi đưa ta cho nữ nhân khác.”

 

 

Advertisements

27 phản hồi to “YNXT – Chương 30”

  1. Han.nami07 07/02/2012 lúc 15:12 #

    ^^
    ban duoc tem

  2. Han.nami07 07/02/2012 lúc 15:12 #

    tem la cua ban
    ^^

  3. songjin 07/02/2012 lúc 20:46 #

    woa, ta thjx câu cuối nha “Không bao giờ…cho phép ngươi đưa ta cho nữ nhân khác”, lâu nay mới thấy nam 9 nói vs nữ 9 là k đc nhìn nam nhân khác chứ chưa thấy tr này bao giờ nha.^_^

  4. mac truc giai 07/02/2012 lúc 23:55 #

    thanks nag@

  5. minhhuehung 08/02/2012 lúc 07:42 #

    Minh ung ho ban het minh. Minh me truyen nay qua di. Hug ban.

  6. duong 08/02/2012 lúc 09:07 #

    thanks

  7. pearlng 08/02/2012 lúc 11:51 #

    hí hí, yêu cầu của mình đã được đáp ứng….
    Thanks bạn caocao và yurii nhiều.
    Thích câu cuối quá, thích anh nam chính này nữa, rất bá đạo mà dễ thương 🙂

  8. lolita 08/02/2012 lúc 12:05 #

    hi thank nang nhiu nhe minh mong cho dk dok ch moi cua nang tung ngay heee co

  9. mọt 08/02/2012 lúc 13:57 #

    thanks!

  10. Tinker Chuông vô ưu 08/02/2012 lúc 16:22 #

    hi lau roi moi co chuong moi. Cam?on ban.nhieu nha. Mong chuong tiep theo qua ^^

  11. sunflower1000 08/02/2012 lúc 23:19 #

    Thanks nang.
    Truyen hay qua!

  12. duyenduyen 08/02/2012 lúc 23:42 #

    thank ban nha, minh thich nam 9 wa di, ket nhat la cau cuoi do

  13. yunhana 09/02/2012 lúc 05:47 #

    thanks

  14. san91_kak 09/02/2012 lúc 20:50 #

    thanks

  15. banhmikhet 09/02/2012 lúc 22:12 #

    Thanks nàng nhiều lắm

  16. Phụng Tử Yên 10/02/2012 lúc 14:07 #

    Hey ta cũng thích câu cuối a.. hihi… hi vọng truyện này huk có ngược chị nữ như phần đầu nữa ^^

  17. Yvonne S Nguyen 10/02/2012 lúc 22:40 #

    Thanks nàng nà. Iu nàng lắm lắm a

  18. hoahoa 11/02/2012 lúc 21:45 #

    lâu lắm mới thấy chương mới
    thanks bạn nhìu

  19. chilsu 17/02/2012 lúc 00:48 #

    một lèo đọc 30 chương ! cho ta gia nhập đội ngũ lót tông ngồi chực ở nhà nàng với nha ! ^^

  20. Vy Vy 17/02/2012 lúc 19:43 #

    khi nao co chu0ng tjp theo dzay ban?

  21. thuquynh0908 23/02/2012 lúc 12:36 #

    câu cuối của nam chính hợp với yêu cầu của mình 😀 .CUối cùng cũng chỉ chờ câu nói này . )

  22. thongoc2274 27/03/2012 lúc 16:42 #

    Khi nào mới có chương mới vậy bạn!?

  23. nguoi me truyen 1 03/04/2012 lúc 09:21 #

    minh thich truyen nay lam mong ban co the cho chap tiep theo nha rat mong cam on ban da cho minh xem bo truyen nay co gang nha mong tin ban

  24. Vy 28/04/2012 lúc 03:09 #

    oa…anh này dc cái câu cuối thích thế cơ chứ!

  25. tramhuongxquantinh 29/04/2012 lúc 03:26 #

    “Không bao giờ…cho phép ngươi đưa ta cho nữ nhân khác.” <- ta thjk cau nay ;))

  26. luuphamlongb 08/09/2012 lúc 08:57 #

    nàng ơi sao không dịch tiếp đi, Truyện đang hay mà> Tiếp đi nàng, năn nỉ TT

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: