MTCS – Chương 18

11 Th4

Chương 18

 

 

♥Edit: Okipanda + Yurii

 

Mãi cho đến khi trời gần sáng, tiệc mừng công mới tính là kết thúc, nhưng mà đối với Tiểu Lộc mà nói, cơn ác mộng chỉ là vừa mới bắt đầu mới đúng.

Trong phòng, chỉ có một ngọn đèn ánh sáng vàng, thật ấm áp, thật mờ ám.

‘Bò sữa’ chạy đến bên sô pha, cọ thân mình vào chân thạch cao của Khưu Sinh kêu meo meo làm nũng.

Thoạt nhìn thật sự đúng là một hình ảnh rất hài hòa, nhưng điểm duy nhất không thích hợp chính là bầu không khí rất căng thẳng.

Hai người cứ ngồi nói chuyện, tôi đi trước ngủ đây.” Cổ Húc Nghiêu không hề có chút thông cảm với nỗi lòng của Tiểu Lộc, nhìn có chút hả hê, cười trên nỗi đau của người khác, hơn nữa còn rất phối hợp nhảy lên vũ đài cổ vũ Khưu Sinh giáo huấn bà vợ. Lúc sắp đi, không ngờ hắn vẫn còn có chút ý tốt nhắc nhở Tiểu Lộc một câu: “Cả ngày nay Bò sữa chưa ăn chút gì, Khưu Sinh rất cưng chiều nó.

Ngụ ý chính là, thay vì ở đây căng thẳng, chi bằng đi lấy lòng con mèo kia.

Tiểu Lộc bất lực lại ai oán nhìn theo bóng dáng của Cổ Húc Nghiêu, cúi đầu quét mắt lướt nhìn cũng muốn tìm con mèo đáng chết đang bất mãn kia. Mặc dù có nghìn vạn lần không cam lòng tự nguyện, cô vẫn chạy vào bếp, đổ thức ăn vào cái bát của con mèo, dè dặt cẩn thận từng li từng tí bê đến trước mặt bò sữa.

Đầu tiên là nó nhìn cô với ánh mắt khinh thường xa cách, tiếp theo, lại vênh váo tự đắc chạy tới bên người Tiểu Lộc, thật tao nhã từ từ ăn.

“……” Thật đúng là người sao thì nuôi ra cái loại mèo vậy! Tiểu Lộc len lén véo lên người nó một chút, làm cho bò sữa kêu lên bi thương, cô vội vàng làm bộ dường như không có việc gì đứng lên, “Không có gì để nói, tôi đi ngủ trước?

Tư liệu quảng cáo camera cô đang giữ sao? Đưa tôi.” Anh thoải mái dựa vào sô pha, lơ đãng hỏi.

Ah, chờ một chút nha.” Tiểu Lộc bắt đầu tìm kiếm trong túi xách, ôm ra một chồng tư liệu.

Sắc mặt Khưu Sinh cũng theo đó càng lúc càng khó coi, anh nghĩ rằng, ít nhất cô cũng đã về nhà, nhưng mà theo tình huống bây giờ xem ra, ngay cả tư liệu cô còn mang theo bên mình, nếu anh không gọi điện kêu cô đến dùng bữa, có phải cô còn tính suốt đêm không về hay không?

Cho anh, đều ở đây cả, đây là toàn bộ tư liệu phương án quảng cáo, anh xem cái này là đủ rồi, cái khác chỉ là phác họa quảng cáo, nếu anh cảm thấy cần dùng cũng có thể xem qua, còn có này…… Ah, là giới thiệu sản phẩm……” Tiểu Lộc nói thao thao bất tuyệt, thế nhưng Khưu Sinh hoàn toàn không để ý đến lời của cô.

Anh bèn khom người xuống, đưa ta ôm lấy bò sữa đang hưởng thụ thức ăn ngon mà bế xốc lên.

Tiểu Lộc nheo mắt nhìn chằm chằm vào anh, mỗi lần lúc nhìn thấy Khưu Sinh đùa giỡn với ‘Bò sữa’, cô đều cảm thấy trong ánh mắt anh toát lên vẻ vô cùng quan tâm yêu chiều. Động tác kia, khỏi phải nói là có bao nhiêu dịu dàng, anh chưa từng bao giờ  lại dịu dàng âu yếm cô như vậy, hừ! (Yu: mất mặt quá nha, ghen zới mèo lòa xao, hả)

“Người khác đưa thức ăn cho cũng không được tùy tiện ăn.” Vừa nói, anh vừa dùng ngón trỏ khều khều cằm dưới bò sữa trêu đùa.

Hmm……” Miệng Tiểu Lộc thì lầm bầm mắt lại nhìn vào cái bát thức ăn của mèo, lại nhìn qua dáng vẻ cợt nhã của bò sữa, không cam lòng mà hầm hừ vài tiếng.

Mèo trong nhà phải ra dáng mèo trong nhà, ra ngoài thật sự rất nguy hiểm ……” Anh ôm bò sữa, khóe miệng khẽ nhếch, liếc xéo Tiểu Lộc, ánh mắt gay gắt, “Cẩn thận độc chết mi. (Yu: cao thủ chửi xéo, hiểm quá nha người.)

Hả! Không phải chỉ là thức ăn cho mèo thôi à, đến mức đó sao? Tôi là lấy từ trong bếp nhà anh ra mà, thích ăn hay không thích ăn, cùng lắm thì tôi đem đổ đi.” Tiểu Lộc cảm thấy không hiểu gì cả. Từ khi nào mà tên này lại thành ra thần kinh vậy chứ, tay cô cũng đâu có dính thuốc chuột. Cùng lắm cô chỉ nghĩ hận không thể độc chết nó, nhưng mà mỗi lần nghĩ đến thì thấy chẳng qua nó chỉ là một sinh mệnh bé nhỏ vô tội thì lại mềm lòng. Lòng cô có bao nhiêu đồng cảm, anh có cần biến cô thành kẻ tội ác tày trời như vậy không.

Càng nghĩ càng giận, Tiểu Lộc phùng mang trợn mắt, phát hỏa nổi giận đùng đùng, hung hăng cầm lấy cái bát thức ăn của mèo, chạy tới phòng vệ sinh, đổ hết vào trong bồn cầu, nắm vào nút gạt bồn cầu, dùng sức giật mạnh…… Toàn bộ thế giới  bổng chốc yên tĩnh, Khưu Sinh cũng câm miệng .

Nhất cử nhất động của Tiểu Lộc, làm cho anh tức đến nỗi nói không nên lời, trong đầu chỉ quanh quẩn duy nhất ý niệm…… Bóp chết cô. (Yu: múc liền, ai khổ biết liền.)

Có đôi khi ý tưởng này quá mạnh mẽ, mãnh liệt đến nỗi có thể ra tay hành động tức thời. Tỷ như ngay bây giờ, Khưu Sinh thật sự đang bóp.

Thật đáng tiếc có vẻ như không may, nằm trong ở lòng anh không phải Trình Tiểu Lộc, mà là bò sữa. (Yu: thành thật chia bùn cùng em bò sữa T^T )

Yên lặng một lát sau, người ta nghe được một tiếng kêu như xé lòng phát ra từ trong miệng bò sữa, phá vỡ sự yên tĩnh hiếm có này.

Tiểu Lộc kinh ngạc quay lại nhìn về phía sô pha, chỉ nhìn thấy bò sữa tựa giống như nhìn thấy quỷ, nhảy xuống sô pha, nhanh nhẹn lẻn đến trong góc phòng, sau đó lưng mình cong lên, lông dựng đứng, phòng bị nhìn chằm chằm vào Khưu Sinh.

Anh nổi điên à?” Theo sự hiểu biết của Tiểu Lộc đối cầm thú mà nói, bò sữa có tư thế kiểu này nhất định là bị đánh, cho đến nay cô vẫn cho rằng con mèo này mà chết thì tính mạng Khưu Sinh cũng không còn, thậm chí khi nó tè lên máy chụp ảnh của anh, anh cũng quá lắm là làm bộ hù dọa cho nó sợ mà thôi.

“Tôi cảm thấy đối với một con mèo không phân biệt được bản thân mình là mèo nhà hay mèo hoang mà nói thì đây đã là nhẹ nhàng lắm rồi.” Anh khẽ nhếch môi, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm như muốn nuốt chửng Tiểu Lộc.

“Anh cũng làm quá quá đi, không phải chỉ ăn vài miếng thức ăn mèo do tôi làm thôi sao.” Nói xong, Tiểu Lộc tốt bụng muốn chạy tới phía góc tường, an ủi tâm linh bé nhỏ đang bị tổn thương kia.

Bất ngờ ngoài dự liệu, Khưu Sinh lại đột nhiên đưa tay giữ chặt cô lại.

Anh chụp lấy cổ tay cô, lộ vẻ không kiên nhẫn khóe miệng khẽ nhếch lên, hơi dùng một chút lực, xoay người Tiểu Lộc lai đem đặt ngồi trên sô pha .

Nhìn kỹ lại quần áo trên người cô đầy những nếp nhăn, Khưu Sinh bỗng nhiên cảm thấy nếu anh tiếp tục uyển chuyển thêm nữa, thì mặc kệ có nói bao nhiêu đi chăng nữa cũng đều là gà vịt nói chuyện, chỉ số thông minh của cô vĩnh viễn cũng không hiểu rõ ngụ ý của anh.

Uống hết bao nhiêu rượu?” Lúc mùi rượu nồng nặc kia lần nữa xộc vào mũi, Khưu Sinh cuối cùng kiềm chế không được gằn giọng hỏi.

Không nhớ, đã quên……” Chuyện trước lúc say rượu, có trời mới nhỡ rõ á. Huống chi, anh lại còn mang vẻ mặt như hung thần ác quỷ dí sát vào mặt cô, ép bức cô, khiến cô hoàn toàn không có chút thời gian nhớ lại.

Hử?” Bắt đầu nhướn mày, còn có gan dám xác nhận, rõ ràng là đã quên trong nhà còn có ông chồng.

Một chút! Một chút, có một chút……” Oh, đừng sát lại nữa! Cô sắp khống chế không được nữa rồi!

Hử.” Đáp án này tạm được, ít ra cũng làm cho Khưu Sinh định buông tha cho cô, “Sau này, muốn uống rượu, chỉ có thể, tôi với cô.

Được……” Đây là bằng mặt không bằng lòng, tuyệt đối chỉ là bằng mặt không bằng lòng. Ai thèm hắn tiếp rượu! Anh ta còn đáng sợ hơn Tô Phi, chỉ mới một lần mà đã hại cô bán đi cái chung thân đại sự, còn có lần nữa hả, có trời mới biết sẽ xảy ra chuyện gì, không may lại một lần nữa mà mơ mơ hồ hồ đi ký giấy chứng nhận ly hôn. Mọi người trong công ty không phải đều nói cuộc sống vợ chồng mà không êm thấm thì phải dẫn đến việc hôn nhân kết thúc thôi.

Cô và Khưu Sinh chính là thuộc loại điển hình này.

Anh hài lòng, mặc dù ánh mắt Tiểu Lộc thoạt nhìn cũng không có chút nào thành khẩn. Khưu Sinh gượng người dậy, dáng vẻ hờ hững lạnh lùng, “Đi tắm cho bò sữa đi.

Lại tắm?” Thật là nhàm chán, có thể nghĩ ra ý tưởng gì mới hơn một chút hay không vậy.

Vậy giúp tôi tắm.” (Yu: Hảo!)

“……” Nghe vậy, mặt Tiểu Lộc thoáng chốc đỏ ửng lên, vội vàng di chuyển tầm mắt. Nội tâm có chút đấu tranh, lại lập tức nói vòng vo, “Khưu Sinh, rốt cục chúng ta có là vợ chồng thật sự không nhỉ?”

Muốn xem hôn thú?” Anh quơ quơ cái chân thạch cao, “Hôm nay bất tiện.

Có cần bất tiện dữ vậy không? Chẳng lẽ anh ta đem hôn thú giấu ở trong bóng đèn sao?!

Chỉ có điều là hôm nay trong lòng Tiểu Lộc cảm thấy rối rắm căn bản không phải là do tờ hôn thú, mà là Khưu Sinh quá nội tâm, tuy rằng bình thường anh không nói gì, nhưng Tiểu Lộc có thể mơ hồ cảm giác được anh rất tốt với cô, cuộc hôn nhân này, cô cũng muốn cố gắng thử tiếp tục duy trì, luôn luôn muốn nổ lực gắng sức.

Nghĩ ngợi, cô ê a ngập ngừng chút, rồi bật ra một câu: “Ý tôi muốn nói là…… Cái kia, người ta, chính là ở nhà người khác a…… Nhà người khác vợ chồng buổi tối đều muốn làm cái chuyện kia, nghe nói như vậy mới có thể linh thể hợp nhất, chúng ta đây…… Chúng ta có thể hòa hợp thân thể lẫn nhau hay không, thật quá xa lạ nha?

Mặc dù nói năng lộn xộn có chút không rõ ràng, diễn đạt không hết ý, nhưng mà Tiểu Lộc tốt xấu gì vẫn là lấy hết toàn bộ dũng khí nói ra những lời này.

Muốn linh thể hợp nhất?” Khưu Sinh gắng hết sức lực, mới có thể duy trì được vẻ mặt bình tĩnh, không phì cười ra tiếng.

Tôi…… Tôi chỉ là, tiện thể thì nói vậy, chỉ là tùy tiện ……” Đầu càng lúc càng cúi thấp, giọng nói cũng càng lúc càng nhẹ hẫng đi. Thật mất mặt mà, loại chuyện này mà còn muốn cô chủ động lên tiếng.

Càng mất mặt hơn chính là, Khưu Sinh đưa tay, ôm cô thật tự nhiên, lại một lần quơ quơ cái chân thạch cao, giọng nói nghe rất  tha thiết tình ý xâu xa: “Bà xã, suy nghĩ chút tình hình thực tế cho ông xã, gần đây cử động hơi khó khăn.”

“Bỏ đi! Bỏ đi! Hừ, con mẹ nó!”

 

 

Advertisements

17 phản hồi to “MTCS – Chương 18”

  1. tường vi 11/04/2011 lúc 13:49 #

    thak ss

  2. Eun Soo 11/04/2011 lúc 14:00 #

    Giật phong bì. *gặm gặm *

  3. nhuluzarchie 11/04/2011 lúc 14:18 #

    tks nàng a

  4. hihihaha 11/04/2011 lúc 14:47 #

    ha ha co thể sao có thể sao chời
    TL thú dzị thiệt nha
    thaks!!!!!!!!!!!!!!

  5. schwar1511 11/04/2011 lúc 15:23 #

    Thanks nhiều, ngóng mãi đấy

  6. anhxu 11/04/2011 lúc 16:41 #

    thank nàng…

  7. lolita 11/04/2011 lúc 16:58 #

    heeeeeeee nhiu luc cung thay thuong KS noi xa noi gan ma TL cung chang hiu hix cai nay chi bang noi thang may ra thi

  8. duongkyu 11/04/2011 lúc 18:25 #

    thanks ss!

  9. duongkyu 11/04/2011 lúc 18:57 #

    hehe…. ;))

  10. †...Bơ...† 11/04/2011 lúc 19:38 #

    Đọc chương này không thể không cười vì anh Khưu sinh dễ thương quá a!!!! Sao bạn thấy chị Tiểu Lộc cứ như là bị ức hiếp á nha.
    “Mèo trong nhà phải ra dáng mèo trong nhà, ra ngoài thật sự rất nguy hiểm ……” Anh ôm bò sữa, khóe miệng khẽ nhếch, liếc xéo Tiểu Lộc, ánh mắt gay gắt, “Cẩn thận độc chết mi.” =)) Đọc đoạn này cười nghiêng ngả. Quá thú vị, thú vị…(^^)

  11. Quỳnh Như Cô Nương 11/04/2011 lúc 19:51 #

    Mình thích truyện này lắm!

  12. kivacullen 11/04/2011 lúc 22:30 #

    thik truyen nay lam ak >.<

  13. huongmai 12/04/2011 lúc 08:47 #

    bó tay với anh chị này, anh cử động khó khăn còn chị mà. hê hê

  14. hoahoa 12/04/2011 lúc 16:38 #

    thanks

  15. banhmikhet 23/04/2011 lúc 22:51 #

    thanks nàng

  16. icecream0806 27/04/2011 lúc 11:07 #

    *kiu gào* khi nào “linh thể hợp nhất đây”???????????????

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: