YNXT – Chương 22

30 Th3

CHƯƠNG  22: TỨ HÔN

 

 

♥Edit: Cào cào

 

Thời gian qua tạm thời cũng có chút yên bình, nguyên là Liên Kiều còn sợ hắc y nhân buổi tối hôm đó lại đột ngột đến thăm, hỏi nàng về vật gì đấy, mà mấy tháng trôi qua rồi hắn vẫn chưa xuất hiện lại, điều này làm cho tư tưởng bị buộc chặt của nàng có chút thả lỏng. Mỗi ngày sau khi mặt trời mọc, cuộc sống sinh hoạt bình thường và thoải mái, cái này không phải là mộng tưởng ban đầu của nàng sao?

Thế nhưng hết lần này tới lần khác Liên Kiều vừa trải qua mấy tháng thái bình thì cũng là lúc lão thiên gia cảm thấy được nàng rất nhàn nhã, để như vậy sẽ càng làm nàng mốc meo đi, vì thế vào một ngày sáng sớm, trời trong xanh, mây trôi lững lờ, chim kêu ríu rít thì đột nhiên lại sáng tạo cho nàng cơ hội một lần được hoạt động gân cốt. (Cào: ac..ac chém a…)

Sự tình này muốn nói tiếp còn phải quay ngược lại thời gian hai tháng trước a, thái tử tự dưng phi lễ làm nàng bắn tiễn,..bắt đầu…e hèm.. Mục Sa Tu Hạ thật sự đem ám tiễn trên cổ tay Liên Kiều ra nghiên cứu, đột nhiên phát hiện đây là một loại vũ khí giết người tuyệt hảo, nếu có thể đem loại vũ khí này phóng đại lên thì uy lực không chỉ có thể gia tăng mấy chục lần đâu. Vì thế bí mật triệu tập một người tay nghề giỏi, tiến hành bí mật nghiên cứu khám phá cái vũ khí nho nhỏ này. Nhưng là hai tháng đó, một cái nỏ lớn được làm ra, tầm bắn cùng độ mạnh yếu đều không đạt được như dự đoán của hắn, hắn rất rõ ràng rằng nhất định có một cửa ải kỹ thuật khó khăn không đột phá được. Cuối cùng, công tượng (Cào: nghệ nhân) đã nói, nếu muốn làm ra cái nỏ có uy lực lớn thì cần phải mau chóng tìm ra người phát minh ra ám tiễn này. Vì thế, từ hôm đó, những ngày tốt lành của Liên Kiều cũng sắp kết thúc.

Đem xưởng nghiên cứu chế tạo nỏ bí mật đổ lên Liên Kiều, Mục Sa Tu Hạ dùng âm thanh lạnh lùng nói: “Ngươi xem xem, cái nỏ này không đúng chổ nào?”

Liên Kiều trong lòng nói thầm, người này muốn nàng làm việc lại trưng ra bộ dạng không nóng không lạnh, quả thực muốn đập cho bẹp luôn quá, có điều nàng cũng chỉ có thể YY ở trong đầu chút chút, thật không có can đảm làm gì hắn.

Cầm cái nỏ lên, Liên Kiều chỉ liếc mắt một cái đã biết vấn đề mấu chốt nằm ở đâu.

“Cái nỏ này bắn không được xa phải không?”

Đáy mắt sáng lên: “Ngươi biết cải tiến như thế nào không?”

Liên Kiều đắc ý cười cười, nói: “Ta được ưu đãi gì?”

Khuôn mặt tuấn tú của Mục Sa Tu Hạ lập tức tối đi: “Nếu ta không nhớ lầm, người nào đó dường như có hứa hẹn qua, ngoài trừ cái chết thì điều kiện gì cũng có thể đáp ứng.”

Ách, cái tên gia hoả âm hiểm này, ngươi hãy chờ đấy! Liên Kiều âm thầm căm giận.

“Thế nhưng, thái tử cũng không có truyền lời thay ta mà?” Không có chút tài năng còn muốn chiếm tiện nghi của nàng?

Khoé miệng Mục Sa Tu Hạ khẽ nhếch lên, lộ tia phúng ý: “Thế nhưng ai có thể thoải mái đi gặp Tô Lạp, thậm chí còn cho là thần không biết quỷ không hay mà làm biến mất bà mụ, ngươi cho là ta mù sao?”

Nữ nhân này còn dám nói ra chuyện này nữa ư, quả thật là không biết sống chết. nàng nghĩ nàng làm ra được loại chuyện tốt gì mà hắn không biết chứ? qua là mở một con mắt nhắm một con mắt, không muốn so đo với nàng thôi. Thế nhưng nàng lại bắt đầu lên mặt. Xem ra đối với nữ nhân thật không thể cho quá phóng túng, hắn dung túng nàng đã đủ lâu rồi.

Liên Kiều xụ mặt, không ngờ người này âm hiểm giả dối đến vậy, lông gà vỏ tỏi việc nhỏ gì cũng không buông tha, cứ tưởng hắn là thái tử đại nhân quyền cao chức trọng nhất định có nhiều đại sự chờ hắn để ý đến, không rảnh để ý đến loại nhàn sự nhỏ nhoi của dân chúng bình thường, thế nên mới lớn gan cho tay chân làm chút việc sau lưng hắn, ai ngờ hắn lại có thể nhàn như vậy, cái gì cũng không tránh được tầm mắt của hắn.

Cười gượng vài tiếng: “Cái kia a, ta cho ngươi bản vẽ phác thảo, ngươi kêu công tượng làm cái linh kiện nhỏ này chiếu theo bản vẽ của ta.” Hảo nữ trước mắt không nên ăn thua như vậy, tạm thời hãy cứ cố gắng đừng khinh suất mà vuốt râu hùm là tốt rồi.

Liên Kiều lấy giấy ra vạch xiêng vẽ xéo từng vòng từng vòng, xong rồi, cầm lấy vừa nhìn vừa gật đầu vừa lòng đưa cho Mục Sa Tu Hạ.

Hắn hồ nghi nhìn nét chữ như gà bới, nhìn nhìn lại vẻ mặt đắc ý của Liên Kiểu, nhìn thế nào cũng cảm thấy nàng đang đùa giỡn hắn.

“Cái này xong rồi?”

“Đúng vậy, mau kêu công tượng đi làm đi, nhớ kỹ nhất định phải dùng thiết làm nha, không có thiết thì đồng cũng được.” Liên Kiều đột nhiên nhớ tới thời đại này hình như chưa bắt đầu khai thác quặng sắt, đúng là xã hội lạc hậu!

Mục Sa Tu Hạ vẫn đang ở bộ dáng không quá tin tưởng, lạnh lùng hỏi: “Đây là cái gì?”
Liên Kiều đảo cặp mắt trắng dã, thật sự nàng lười giải thích nhiều với hắn giải, miệng phun ra một từ: “Lò xo.”

Có nàng vẽ thêm lò xo, việc chế tác cung nỏ liền đại công cáo thành.

Có một lần, Mục Sa Tu Hạ lại mang nàng đi đến doanh trại duyệt binh, điều này làm cho nàng có chút cảm giác như thụ sủng nhược kinh. Hôm nay, Mục Sa Tu Hạ cũng như ngày trước, mặc trên người trang phục bằng cây đay nhuốm màu tang tóc, một thân giáp sắc đen dưới ánh mặt trời phát ra ánh sáng lờ mờ ảm đạm, áo choàng màu đen đón gió phần phật, sợi tóc màu bạc theo gió tung bay, làm cho hắn càng thêm tuấn mỹ, phiêu dật tiêu sái, lại thâm trầm nội liễm, mạnh mẽ bộc phát, thập phần đẹp!

Binh lính Cách Tát đều dũng mãnh, hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang, khi Mục Sa Tu Hạ đi ngang qua mặt bọn họ thì những binh sĩ dũng mãnh không gì sánh được này lại mang một loại ngưỡng vọng để nhìn người lãnh đạo của họ. Tại đây, doanh trại duyệt binh này, hắn chính là thần của bọn họ.

Mục Sa Tu Hạ dẫn Liên Kiều thẳng một đường đi lên đài cao, xoay người đối mặt với chúng tướng sĩ, vừa cao giọng quát, một đôi nỗ binh (Cào: binh sĩ cầm cung tên, ở đây là cầm nỏ) cầm trong tay chiến nỗ, bước đi theo nhịp đều nhau bước lên trên sàn, phía sau bọn họ một trăm thước là một bia ngắm. Nỗ binh cung kính hướng về phía Mục Sa Tu Hạ chào theo nghi thức của quân đội Cách Tát, sau đó xoay người lại, quỳ một gối xuống đất, cầm cung nỏ trong tay giơ lên, ngắm ngay giữa hồng tâm, chỉ nghe quan phát lệnh ra lệnh một tiếng, mũi tên nỏ được bắn ra, mắt người không thể nắm bắt được tốc độ xuyên thấu hồng tâm của mũi tên. Trên sân mọi người ầm ầm cao giọng hô vang: “Cách Tát uy vũ, Cách Tát dũng mãnh phi thường, Cách Tát uy vũ, Cách Tát dũng mãnh phi thường, Cách Tát uy vũ, Cách Tát dũng mãnh phi thường…”

Mục Sa Tu Hạ khoát tay chặn lại, bên dưới thoáng chốc im lặng.

Ánh mắt sắc bén quét nhìn tướng sĩ, Mục Sa Tu Hạ nói lớn: “Hôm nay Cách Tát ta có được thần binh lợi khí, sang bằng Phiên quốc là trong tầm tay.”

Bên dưới ầm ầm đáp lại.

Chờ tất cả mọi người yên lặng hắn mới nói: “Hôm nay bổn vương đưa đến một người mà chúng tướng sĩ phải cảm tạ.” Quay đầu lại ánh mắt hướng về phía Liên Kiều.

“Liên thần y!” Hắn điểm danh nàng, “Là nàng đã làm ra thần khí này để bảo vệ tính mệnh dân Cách Tát chúng ta.”

Liên Kiều ngạc nhiên nhìn về phía Mục Sa Tu Hạ, không nghĩ hắn lại thông cáo khuyết trương giữa toàn quân thế này, mà như thế, cũng có nghĩ là hắn đã đưa nàng hướng về đầu ngọn gió của chiến tranh.

Trên đường hồi cung, Liên Kiều chỉ có một ý nghĩ duy nhất, tên Mục Sa Tu Hạ này bụng dạ thật khó lường, nhưng rốt cuộc là hắn có ý đồ gì, nàng thật không hiểu rõ.

Đã nhiều ngày trôi qua, lòng Liên Kiều luôn luôn không yên, ngày ngày thấp thỏm lo sợ, dường như cảm thấy có chuyện gì sắp xảy ra. Quả nhiên, không lâu sau, vào một buổi sáng, ngày vừa mới lên tới chân trời, cánh cửa thái y viện đã bị đập đến rung trời.

“Mở cửa, mở cửa nhanh..”

Thái y trong viện từ thủ tịch thái y cho tới đám tôi tớ, chưa bao giờ có thói quen dậy sớm, mới sáng sớm mà ai đã kêu gào bên ngoài. Liên Kiều dùng ánh mắt giết người nhìn xuống dưới lầu.

Tiểu Đức còn buồn ngủ ngơ ngơ đi ra mở cửa, nhìn thấy Phú công công đang đứng ngoài cửa lập tức sợ tới mức toàn bộ cơn buồn ngủ điều tiêu tan, hai đầu gối mềm nhũn, quỳ xuống, kinh sợ nói: “Nô tài không biết Phú công công giá lâm, không từ xa tiếp đón, tội đáng chết vạn lần.”

Phú công công tinh tế đảo con ngươi, nhỏ giọng cả giận: “Ngươi thật sự đáng chết, nửa ngày mới đến mở cửa, lỡ mất đại sự, mười cái mạng của ngươi cũng không đủ đền.”

Tiểu Đức sợ tới mức mồ hôi tuôn rơi đến phát run, làm một cái dập đầu tạ tội.

Liên Kiều từ trên lầu xuống dưới, chỉ thấy Phú công công đang giáo huấn tiểu Đức.

“Chào buổi sáng Phú công công!”

Nhìn thấy Liên Kiều, Phú công công lập tức lộ ra khuôn mặt tươi cười, cái cằm mỡ càng thêm nhiều nếp, nhìn qua giống như có đến ba bốn cái cằm.

“Chúc mừng Liên thái y, chúc mừng Liên thái y. Nô tài xin chúc phúc ngài.”

Liên Kiều nhíu mi, này mới sáng sớm lại có cái hỉ rắm gì chứ?

“Không biết hỉ là từ đâu đến?” Giọng nói nhẹ nhàng này đi cùng với tác phong của một thục nữ nha.

Phú công công cười đến mức quả thực nhìn giống kẻ mê gái, vui vẻ nói: “Hôm nay lâm triều, thái tử điện hạ thỉnh Hoàng thượng tứ hôn, muốn Liên thái y gả cho điện hạ a. Liên thái y, xin chúc mừng. Từ nay về sau người chính là thái tử phi. Hơn nữa nô tài nói cho ngài biết nha, thái tử điện hạ mặc dù có vài sườn phi, nhưng đến bây giờ vẫn chưa có chính phi đâu, nên người không phải chịu ủy khuất gì cả, chiếu thư đã hạ, người tiếp chỉ đi…”

Từ lúc Phú công công nói hai chữ ‘tứ hôn’ thì đoạn sau Liên Kiều không còn nghe thấy gì được nữa, bây giờ, điều duy nhất nàng muốn làm là đem đại đao chém chết cái tên sắc ma kia.

Advertisements

21 phản hồi to “YNXT – Chương 22”

  1. mot 30/03/2011 lúc 13:54 #

    thanks!

  2. annies11191 30/03/2011 lúc 14:03 #

    ^^ đến đoạn gay cấn rồi đây. Thanks bạn nha

  3. khi gia 30/03/2011 lúc 14:55 #

    cho doi mãi..lai ngong cho chap mới…..hazzzzz…cam on nang đa bỏ công sức dịch.

  4. Han.nami07 30/03/2011 lúc 14:58 #

    thanks nang nhe
    haha,,,Lien Kieu nha ta noi dien ruj,chien tranh sap xay ra na’

  5. \\_/Molly(|0|)= =" 30/03/2011 lúc 14:58 #

    Hay quá.tks ss nka^^~

  6. thuylinhnhi 30/03/2011 lúc 15:39 #

    thanks nang

  7. lolita 30/03/2011 lúc 18:44 #

    heheeeeeeeeee tr cang ngay cang hey chac sap co nhiu viec xay ra lem hakhak thank nang

  8. ●±‡±● rynario ●±‡±● 30/03/2011 lúc 19:47 #

    tks ss

  9. tường vi 30/03/2011 lúc 20:22 #

    cứ chém đi, em ủng hộ

  10. Thị Hồng 30/03/2011 lúc 21:13 #

    uhm càng ngày càng gay gấn rồi đây hehe ^^

  11. tatonvb 30/03/2011 lúc 21:17 #

    thanks ss

  12. banhmikhet 30/03/2011 lúc 22:22 #

    thanks nàng

  13. chau 30/03/2011 lúc 22:50 #

    càng ngày càng hay 😀 😀 lâu quá mới đc đọc truyện này. các ss làm truyện này thường hơn 1 tí đc k 😀

  14. tieuvuphong 31/03/2011 lúc 01:20 #

    hu.! ra`m, thai tu dien ha a`, ngai da hoi y kien Lien ty cua chung ta chua vay?

  15. ♫Blue kei 31/03/2011 lúc 13:46 #

    Khóc a, lâu quá ta mới đc đọc tr này. Yêu nàng quá
    Thanks

  16. san91_kak 02/04/2011 lúc 23:34 #

    thanks

  17. Vô Phong Dạ Vũ Tuyết 03/04/2011 lúc 13:03 #

    Đại ca chơi bài quá hiểm :”>

  18. doanngoc 31/05/2011 lúc 23:08 #

    thanks nàng nà

  19. chuotdet 12/11/2011 lúc 21:31 #

    hay hay hay,tks nàng

  20. bullcoca 14/11/2011 lúc 21:18 #

    Ha ha, chem anh roi ty o voi ai

Trackbacks/Pingbacks

  1. Y Nữ Xuân Thu - Thập Bát Hòa Vũ - Cung Quảng Hằng - 26/12/2013

    […] Chương 22 ♦♦♦♦♦ Chương 23 ♦♦♦♦♦ Chương 24 ♦♦♦♦♦ Chương 25 […]

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: