MTCS – Chương 06

26 Th2

Chương 6:

Chúng ta … thật sự là vợ chồng  sao?

 

 

♥Edit: Okipanda


Sau khi dùng xong một chén cơm Khưu Sinh không có biểu hiện gì muốn ăn thêm nữa, Tiểu Lộc liền chú tâm tập trung tinh thần vào việc tắm rửa con mèo.

Tiểu Lộc từ lâu đã quen biết với con mèo tên là ‘Bò sữa’ này rồi, thậm chí còn quen trước cả Khưu Sinh.

Đó là lúc cô phát hiện Khưu Sinh và Cổ Húc Nghiêu “ở chung” trong căn phòng ở tòa nhà kia, trong suốt một tháng trời theo dõi toàn diện, vào mỗi lúc chạng vạng tối, cô tan ca về nhà, nhìn thấy một con mèo có bộ lông hai màu trắng đen không đều đang cuộn mình nằm ở trước cửa, lòng bỗng dậy lên cảm giác đồng cảm. Lẽo đẽo đi theo Tiểu Lộc tựa như một đứa ngốc làm cho cô mủi lòng chuẩn bị cho nó một chút bữa tối phong phú…… Sau đó, bắt đầu rơi vào sự hối hận vô biên vô hạn, bởi vì sau đó mỗi ngày ‘bò sữa’ đều đến chực chờ đòi ăn.

Ngay lúc cô thầm quyết tâm  đem con mèo này đưa đến Sở thú y nơi chuyên thu dụng những con mèo lưu lạc, thì chủ nhân của nó xuất hiện.

Ngày đó, Khưu Sinh ngang nhiên xông vào nhà cô, đi thẳng vào sô-pha, ngồi xuống, thoải mái tựa vào lưng ghế, đánh giá phòng của cô, không chút ngại ngần phang ra một câu: “Cám ơn cô đã giúp tôi chăm sóc bò sữa, đi nấu vài món tôi ăn thử, xem như báo đáp việc tôi cho cô miễn phí thưởng thức lâu như vậy.”

Bỗng chốc, Tiểu Lộc như hóa đá,  nghẹn họng trân trối nhìn con mèo ăn dằm nằm dề nhà mình bao lâu này đang cọ cọ thân mình vào chân Khưu Sinh làm nũng.

Cuối cùng cũng lĩnh hội hội ra ý tứ câu nói kia…… “Lúc cô đứng ngoài ban công ngắm phong cảnh, tiện thể phong cảnh cũng ngắm lại cô.” Ý Khưu Sinh là cô dùng kính viễn vọng ngắm phong cảnh là hắn, không thể nghi ngờ gì nữa, cô cũng chính là phong cảnh của Khưu Sinh.

Kể từ đó, ngôi nhà yên tĩnh, lúc nào cũng chỉ có mình cô bỗng trở nên náo nhiệt khác thường, kẻ đến ăn chực không chỉ có ‘bò sữa’, còn có Khưu Sinh và Cố Hức Nghiêu, đại hủ nữ Tiểu Lộc thì bị trầm luân thành kiếp nô tỳ…… cũng bởi quá trình tạo nên thời khác trầm luân đó của mình,  cho nên Tiểu Lộc Lộc đem ngày này xem là ngày kỷ niệm quen biết cùng Khưu Sinh.

Chết xong chưa

Ngay lúc Tiểu Lộc đang hoàn toàn chìm đắm trong hồi ức bi thương, tiếng gầm nhẹ lạnh lẽo của Khưu Sinh bỗng nhiên truyền đến, mang theo hương vị khởi binh vấn tội.

Làm sao vậy?” Cô đã quen với vẻ lạnh nhạt của Khưu Sinh, nhưng vẫn khó có thể quen với tính khí như bom hẹn giờ của anh.

Khưu Sinh miễn cưỡng hạ khóe miệng xuống, tiện tay cầm lấy khăn tắm vừa rồi bị chính mình quẳng trên sô pha, ném về phía Tiểu Lộc, “Tự lau khô mình mau đi, sau đó…… cho tôi lời giải thích.”

Nói xong, anh cầm lấy laptop đưa hướng về phía cô để cô có thể nhìn thấy bản ghi chú hiển thị trên màn hình, khẽ nheo mắt, lấy tay gõ gõ vào màn hình laptop.

Lúc này Tiểu Lộc còn đang đứng ở chỗ hơi xa, mang tiếng là vừa mới tắm cho con “Bò sữa” xong nhưng thật ra là bị nó quậy phá, ngược lại làm cô toàn thân đều ẩm ướt. Vừa dùng khăn tắm lau lung tung khắp người, cô vừa tiến lại gần, tò mò nhìn vào màn hình laptop, kinh ngạc kêu lên: “Ai da, anh lại dám tự tiện tám chuyện với Tiểu Bát à, hai người không lẽ có gian tình gì sao? Xem ra anh thật sự không thích đàn ông nha….”

Cô lại còn có tâm trạng đi biểu hiện cho anh thấy dáng vẻ vô cùng thất vọng? Thật đúng là người không biết nắm bắt trọng tâm câu chuyện, “Cái tôi cho cô xem chính là nội dung cuộc trò chuyện.”

Oa vậy sao, Tiểu Bát quả nhiên bà bói tài ba nha! Hôm qua tôi mới vừa từ chức, hôm nay cô ấy đã biết rồi.

Tiền trảm hậu tấu?” Hay lắm, chuyện từ chức lớn như vậy, lại không hề báo cho hắn biết dù chỉ một tiếng? Bọn họ tốt xấu gì vẫn là vợ chồng mà!

Cái gì?” Tiểu Lộc mở to mắt trợn trừng, nhìn Khưu Sinh không chớp mắt, cố tỏ vẻ không dễ bị khuất phục. Tuy rằng cô thật sự vô dụng, nhưng trên nguyên tắc nếu cô muốn làm việc gì cô sẽ kiên trì đến cùng, “Tôi đã trưởng thành, đã có thể kết hôn sinh con, có quyền quyết định bản thân sau này nên đi con đường như thế nào? Loại chuyện như thế này không nhất thiết phải thông báo với người ngoài……

Tôi là chồng cô.” Không phải người ngoài.

……Thì…, cho dù là chồng, cũng không nên can thiệp vào quyết định của tôi chứ.” Ngay từ thời còn Trung học, Tiểu Lộc tự mình đi học, tự mình chăm sóc bản thân, ba mẹ vẫn ở lại quê nhà, trông coi ngôi nhà tổ, đắm chìm vào trong ân ái, tóm lại là bản thân cũng không muốn để cho Tiểu Lộc quấy rầy thế giới riêng của hai người bọn họ. Cho nên Tiểu Lộc luyện thành thói quen độc lập, việc lớn việc nhỏ gì cũng tự mình quyết định lấy.

Phải đi cũng chỉ có thể là Nguyễn Linh đi, không tới phiên cô.” Anh nhướn đôi chân mày, nhắc nhở nàng.

Đối với việc Tiểu Lộc từ chức, Khưu Sinh cũng không cảm thấy bất ngờ lắm, lý do cũng không khó đoán. Lý do này, hợp tình hợp lý, chỉ là rất buồn cười.

Vậy anh nói tôi phải gì bây giờ đây?” Khó khắn lắm mới có thể bỏ lại tất cả rời đi, đã cướp đoạt người yêu, lại còn tranh giành công trạng?

Ngày mai đi lấy lại thư từ chức.”

Đừng lấy mấy chuyện này ra nói chơi được không?” Tiểu Lộc tức giận trả lời.

Hử?” Khưu Sinh hừ một tiếng, mang theo ý cảnh cáo đầy hàm xúc.

Ơ…… Ý của tôi là, Lê Nhược Lâm sao có thể để cho tôi đến lấy lại bức thư từ chức chứ, nói không chừng cô ta đã giao nó cho cấp trên rồi.” Người như Lê Nhược Lâm, sao có thể cho phép cô muốn đi thì đi, muốn ở thì ở chứ.

Khưu Sinh muốn nói lại thôi, cuối cùng chuyển đề tài, “Chưa thử qua làm sao cô lại biết là không thể? Tóm lại, sáng mai phải đi gặp cô ấy.

Đáng ghét! Anh rõ ràng biết tôi không có cách nào tiếp tục làm việc cùng một công ty với Nguyễn Linh, huống chi chúng tôi lại cùng chung một tổ, nay lại phải hợp lại cùng làm chung một dự án. Ngay từ đầu vốn đã đối địch nhau, cứ giằng co tiếp thì chỉ càng thêm căng thẳng. Nhìn thấy cô ấy, tôi còn ăn không vô, lại còn khiến cuộc sống của tôi càng thêm nặng nề sa sút. Anh còn ở đó mà ép tôi đi làm tiếp, thật ra anh có chút nào thông cảm cho tâm trạng của tôi không. Anh không cần phải lo lắng rằng tôi không có việc làm, sẽ không có tiền lo chuyện ăn uống, lo cuộc sống thoải mái cho anh. Anh sao có thể ích kỷ như vậy được chứ!” Bị dồn đến phát cáu, Tiểu Lộc nói năng có chút lộn xộn, càng nói càng tổn thương người khác.

Là chính cô nói muốn nuôi tôi, giờ lại muốn đổi ý sao?” Nhìn sơ, Khưu Sinh như không hề tức giận, khóe miệng thậm chí còn hơi nhếch lên như có ý cười, như thể tốt bụng, trong mắt Tiểu Lộc thật sự rất khó ưa.

Sống dựa vào phụ nữ? Anh thật sự khó phân định đây là cô đang khen ngợi bề ngoài của anh hay hạ thấp giá trị của anh.

Đồ đàn ông chết bầm! Anh, anh lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn, nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của, thừa thắng mà tiếp tục truy kích, nhân cơ hội cắt xén ăn bớt! Tôi chiến tranh lạnh với anh!” Sau khi rống lớn một loạt câu chửi bới, Tiểu Lộc xoay người bỏ chạy.

Khưu Sinh bất đắc dĩ, trơ mắt nhìn cô bỏ đi, cũng lười đuổi theo ngăn cản. Dù sao chiến tranh lạnh với mình cũng không phải lần đầu tiên, lần trước hình như cũng đã kéo dài đâu được ba giờ đồng hồ? Chỉ mong lần này có thể phá vỡ kỷ lục.

Nhớ tới, anh cười khổ, ánh mắt lại dừng ở trên màn hình laptop, nhìn vào hình ảnh Tiểu Bát gửi đến. Tưởng rằng còn được cùng hỗ trợ nhau làm quảng cáo, Khưu Sinh nhấn phím xem hình tiếp theo, tiến độ cũng sắp hoàn tất, anh mở tiếp những hình ảnh khác, nụ cười chợt đông cứng.

Đây là một loạt hình ảnh về sơ đồ quan hệ vô cùng phức tạp, đoán chừng bên trên còn nữa, anh rê chuột kéo lên, phía trên quả thực còn rất nhiều tên, bên cạnh một số tên còn có ảnh chân dung vẽ tay, khách quan mà nói, bức tranh thật sự rất sinh động. Những tên trên bức ảnh, có một số anh đã từng nghe qua, liên hệ xuống dưới có thể đoán được, đều là các đồng nghiệp trong công ty của Tiểu Lộc.

Rõ ràng tên con trai, bên cạnh dấu hiệu ‘Công’, ‘Thụ’, ở giữa là hàng loạt dấu mũi tên rắc rối phức tạp. Thế nhưng ngay cả những khách hàng trung niên cô cũng không buông tha, cạnh tên ông chú kia còn có ký hiệu ‘thụ’?! Sau đó, mũi tên liên tiếp chỉ tới bộ truyền thông nơi có thực tập sinh …..còn dùng ký hiệu “Công kế thừa’!

“……” Sắc mặt xanh mét như người vừa khỏi bệnh, nhưng Khưu Sinh vẫn còn cố hết sức nhẫn nại, tuy rằng sở thích của người nào đó hơi khác lạ một chút, nhưng anh vẫn thử đón nhận. Nghẹn hơn nửa ngày, anh lạnh lùng đứng lên, cầm lấy áo khoác, không thèm đóng labtop lại, xoay người, đi ra cửa, sau đó đem tất cả những tức giận ngấm ngầm chịu đựng nãy giờ trút vào động tác dập cửa.

 


*Yu:

Đây là chương trình phụ đạo hủ nữ. (Hủ nữ là gì ở các chương trước đã giải thích.)

– Công: Là anh số 1. Chủ động, động tác thường làm: đẩy.

– Thụ: Là anh số 0. Bị động, động tác thường làm: đưa mông chịu đòn.


Advertisements

24 phản hồi to “MTCS – Chương 06”

  1. ●±‡±● rynario ●±‡±● 26/02/2011 lúc 20:16 #

    tks ss

  2. Sư thái Clair ~^^~ 26/02/2011 lúc 20:22 #

    Ô, không ai lấy tem thì cho ta xin nhé ^^

  3. Sufushigi 26/02/2011 lúc 20:26 #

    Hix.Mat tem.Thank nang.

  4. Nho van 26/02/2011 lúc 20:31 #

    vay thj ta chen chan lay vip vay ! a ! truyen hay lam cam on nha

  5. Tuyết Ngân ^.^ 26/02/2011 lúc 20:32 #

    *vo chong`* uh? ho` ho`

    • Sư thái Clair ~^^~ 26/02/2011 lúc 21:07 #

      Tuyết Ngân, bao giờ muội rảnh thì làm nốt bộ kia cho tỷ nhé, tỷ đang cho con của muội “ra lò” tiếp rồi ^^

  6. lolita 26/02/2011 lúc 20:35 #

    bao gio thi 2 ANH CHI NAY NHAN RA MINH YEU DOI PHUONG NHI HAIZ vo chong thoi hien dai

  7. Cún Con 26/02/2011 lúc 20:52 #

    thanks

  8. jenn 26/02/2011 lúc 21:04 #

    =)) ôi dời chị Tiểu Lộc vô đối =)) đến cả ông trung niên cũng ko tha =)) còn cho làm thụ =)) chết cười mất =))

  9. schwar 26/02/2011 lúc 22:20 #

    hehehe, ôi trời ơi, chị này ccao thủ thật, trẻ không tha, già ko thương

  10. huongmai 26/02/2011 lúc 22:23 #

    thanks ss chết cười với chị này sao mà dốt thế k biết, đọc đoạn này lại nhớ đến Kế hoạch hủ nữ, sặc chết người ta luôn đó

  11. ViViNTT 26/02/2011 lúc 22:35 #

    Tks Nang!

  12. talacuopbienha 26/02/2011 lúc 23:21 #

    thanks

  13. hoho 27/02/2011 lúc 10:55 #

    thanks ban

  14. Phuong Dung ^^ 03/03/2011 lúc 21:09 #

    thanks 🙂

  15. bimga 25/03/2011 lúc 09:02 #

    thanks

  16. van miumiu 11/04/2011 lúc 15:48 #

    cam on ban

  17. banhmikhet 23/04/2011 lúc 21:19 #

    thanks nàng

  18. Dong Phuong Lac 26/04/2011 lúc 19:17 #

    khong hieu sao doc truyen nay cu cuoi tu dau den gio. =))

  19. icecream0806 26/04/2011 lúc 23:01 #

    hahahaha… công – thụ… potay em Tiểu Lộc 😆

  20. Bijou 17/10/2011 lúc 22:31 #

    Thanks

  21. huyen 02/12/2011 lúc 23:05 #

    thanks U

  22. thanhyen 04/02/2012 lúc 00:41 #

    to khong mac cuoi vi truyen ma mac cuoi vi cach giai thich cong-thu cua Yu, rat suc tich va de hieu

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: