YNXT – Chương 19

23 Th2

CHƯƠNG 19: NGỘ THƯƠNG

 

 

♥Edit: Cào cào


Liên tiếp nhiều ngày nay xảy ra nhiều việc làm Liên Kiều quên mất Tô Lạp. Không phải Tiểu Đức nhắc nhở Mạc Y còn nhốt trong lao lý nên xử lý thế nào thì nàng có thể đem bà mụ hổn đản kia nhốt đến chết già trong đó luôn, không nhớ nỗi là có nhân vật lớn này ở đây nha.

Canh thời gian Hoàng đế bãi triều, Liên Kiều chặn đường Mục Sa Tu Hạ lại,

“Thái tử điện hạ.”

Mục Sa Tu Hạ lạnh lùng nhìn nàng nói: “Chuyện gì?”

“Đã lâu rồi ta không gặp Tô Lạp.” Nàng đi thẳng vào vấn đề rõ ràng.

“Không được.” Hắn cũng một tiếng từ chối rõ ràng.

Liên Kiều vẫn như cũ không từ bỏ ý định, tiếp tục đuổi theo hắn hỏi: “Không gặp cũng được, Điện hạ có thể giúp ta truyền lời không?”

Lá gan nữ nhân này quả là càng ngày càng lớn, Mục Sa Tu Hạ híp mắt lại, hai tay khoanh trước ngực: “Ta được lợi gì?” Nếu nàng muốn luận điều kiện thì hắn cũng thử nghe xem nàng có cái gì để trao đổi.

Liên Kiều nghĩ nghĩ, buông tay ra nói: “Ta nghèo, hai bàn tay trắng, không có gì gọi là đáng giá, nếu nhất định phải có vật trao đổi ta có thể cho ngươi một lần yêu cầu ta làm một việc.”

Nhìn lên thì thấy đáy mắt hắn chợt lóe sáng, nàng vội bổ sung nói: “Đương nhiên trừ việc bảo ta đi tìm chết.” (Yu: sao nàng lại học theo ku Trương Vô Kỵ zậy a, thất sách thất sách.)

Hắn cười châm chọc: “Mạng của ngươi không đáng giá.”

“Vậy giao dịch này ngươi không đáp ứng à?” Liên Kiều bị thái độ không rõ ràng của hắn khiến cho nàng mất kiên nhẫn.

Nàng liếc mắt thì thấy hắn đang thanh thanh thản thản dựa người vào tường nói: “Nói cái gì, nói đi.”

Liên Kiều suy tư một chút rồi nói: “Ngươi chỉ cần hỏi Tô Lạp một vấn đề: Bà mụ Mạc Y bán đứng Ngạc lỗ tộc nên xử trí như thế nào?”

Hắn nháy mắt nhìn nàng, không ngờ nàng lại bắt được Mạc Y, càng buồn cười hơn chính là lại dám bảo hắn là người truyền lời, đầu óc nàng có phải bị hỏng ở đâu rồi không.

Liên Kiều nhìn hắn nói: “Ngạc Lỗ tộc ngoài mẹ con Tô Lạp ra không còn người nào khác, ngươi không cần lộ ra ánh mắt kinh dị như vậy nhìn ta, ngươi muốn giết ai ta không xen vào, nhưng người phản bội phải bị trừng phạt. Những lời này truyền hay không truyền, ngươi xem rồi quyết định đi.”

Xoay người định rời đi, lại bị hắn nắm cánh tay kéo lại ngã vào lòng ngực hắn, tiếng nói trầm thấp từ đỉnh đầu nàng vang lên.

“Nữ nhân, nếu đây là thủ đoạn câu dẫn ta thì chúc mừng ngươi, ngươi đã thành công khiến ta chú ý đến ngươi rồi đó.” (Yu: câu này quen thiệt, dạo này mấy soái ca thích tự kỷ ghê nơi.)

Nàng bối rối ngẩng đầu lên, liền rơi vào một vùng nước sâu thẫm .Lưng bị cánh cay cứng như thép ôm chặt, gáy bị chế trụ, khuôn mặt tuấn tú của Mục Sa Tu Hạ phóng đại trong mắt nàng, cho đến khi đôi cánh hoa nhỏ nhắn trơn bóng của nàng bị dán chặt vào môi hắn. Đầu nàng vang lên ầm ầm như sắp mất đi ý thức, chỉ mãnh liệt cảm nhận được hơi thở nam tính đang cường ngạnh chiếm lấy tất cả cảm quan của nàng. Chỉ thấy người bá đạo lãnh khốc như vậy nhưng môi thì lại mềm mại mê người như thế. Á, nàng đang miên man nghĩ vớ vẩn cái gì đây.

Đẩy ra, ra sức đẩy hắn ra nhưng đều phí công. Hắn tựa như cái vòng thiết cô, trói chặt nàng vào lồng ngực, khiến nàng không thể động đậy.

Hắn hôn lên cánh hoa môi mềm mại của nàng cực kỳ bá đạo, lưỡi linh hoạt  khiêu khai hàm răng của nàng, cường ngạnh mà chiếm đoạt lấy khoan miệng ngọt ngào của nàng. Công thành đoạt đất không chút thương tiếc. Liên Kiều vừa thẹn vừa giận, nơi này là con đường chúng thần vào triều, bãi triều đi ra cũng đường này, hắn đối đãi nàng như vậy làm cho mọi người đều nhìn thấy.

Người này quả thực là giống man ngưu (Cào:ac, sao thấy giống như [trâu điên] nên để man ngưu đi cho văn vẻ, thực ra là trâu đực a…), tay đấm vô ngực hắn thì lại như đánh lên trên tường cứng, đã vô ích còn làm cho tay nàng đau, hắn rốt cuộc làm bằng gì, thiết cốt à? Nàng gấp quá, há mồm cắn hắn, không ngờ hắn lại sớm phát hiện ý định của nàng, cánh tay phía sau càng siết chặt. Nàng hé miệng ra định cắn vào lưỡi hắn, ngược lại làm cho hắn càng tiến sâu vào. Liên Kiều cảm thấy được phổi mình như bị hắn hút hết dưỡng khí, dưới tình thế cấp bách, khoát tay, một ám tiễn bắn ra..

Tiếng kêu rên vang lên bên tai, Liên Kiều được như nguyện, thoát khỏi gông cùm của hắn.

Mục Sa Tu Hạ khó có thể tin được trừng mắt nhìn nàng, cúi đầu nhìn xuống ngực mình, một vùng đỏ sẫm ở trên trường bào màu đay dần dần mở rộng, họa thành một đóa hoa hồng đỏ thẩm xinh đẹp. (Cào:móa ơi, máu ko, đẹp chổ nào. Yu:Bữa nào tui đung bà 1 bữa cho mặt máu ko rồi zô kiếng coi là biết đẹp chổ nào à :lol:)

Nhìn ám tiễn của mình gây thương tích cho Mục Sa Tu Hạ, Liên Kiều cũng có chút ngây ngốc, nàng không ngờ mình lại làm hắn bị thương, nàng vô tình đã thương người rồi.

Xa xa, thị vệ cảnh giác đi tới: “Điện hạ, ngài không có việc gì chứ?”

Liên Kiều sợ tới mức thở cũng không dám thở, ám sát thái tử chính là tử tội, nếu bị phát hiện… Da đầu nàng run lên nhìn bọn họ đang đi tới…

Không ngờ Mục Sa Tu Hạ trầm giọng quát: “Đứng lại, không được rời khỏi cương vị công tác.” Dứt lời, một phen kéo Liên Kiều lại che trước ngực mình, che lại đóa hoa màu đỏ chói mắt kia. (Yu: hoa hình gì nhỉ, Cúc, là hoa Cúc sao, hoa cúc ôm trọn thế gian sao =)) )

“Đi, không được quay đầu lại, không nhìn đông nhìn tây.”

Liên Kiều ngây ngốc nhìn hắn kéo đi, thẳng đến khi ra cung mới một phát ném nàng vào trong xe ngựa, chính mình cũng tiến vào.

Thở ra một hơi dài, nàng có chút cảm kích, có chút áy náy, lại có chút cáu giận nhìn ám tiễn ngắn nhỏ vẫn cấm trên ngực hắn, không rõ hắn vì sao không vạch trần nàng

“Ngươi thế nào rồi?” Liên Kiều nhịn không được hỏi.

Mặt hắn không đổi sắc nói: “Không chết được.” Đưa tay rút ám tiễn ra, chân mày cũng không nhăn một chút, Liên Kiều nhìn mà cả người nỗi cả da gà. Lực sát thương ám tiễn cũng không lớn, Liên Kiều biết nếu ám tiễn này nhích xuống một chút thì mạng của hắn…mà khi nãy cận kề quá nên ám tiễn cũng cấm sâu, nếu cắm trên người mình chắc đau đến chết đi sống lại. Theo gốc độ y học phân tích, chỉ có thể nói người này trời sinh thần kinh cảm giác đau bị trì độn.

Nhìn người cương nghị, lạnh lùng lại có thân hình lập thể tuấn mỹ bên cạnh, rồi nhớ tới cái hôn nồng nhiệt kia, tim gia tốc nhanh hơn, toàn thân máu đều chảy hết lên trên mặt.

“Bị thương là ta, ngươi đỏ mặt cái gì?” Hắn vừa tựa vào nhuyễn tháp trên xe ngựa vừa trêu ghẹo nàng

Trừng mắt liếc hắn một cái, nàng tức giận nói: “Tốt nhất ngươi cứ chảy máu tới chết đi.”

Hắn mang theo trong mắt chút đùa cợt: “Ta chết, ngươi cũng trốn không thoát, ngươi cũng phải chôn cùng ta.”

Lườm hắn một cái, quay mặt qua chổ khác không nhìn hắn, trong lòng âm thầm nguyền rủa hắn tốt nhất nên mất máu nhiều một chút, người nhiều máu quá thì không phải người tốt. Nói lầm bầm. Nhìn xem hắn từ nay về sau còn dám đối với nàng như vậy không.

Mục Sa Tu Hạ sai người cho xe ngựa chạy thẳng vào phủ thái tử, tuy rằng Liên Kiều trong lòng đối với người này cực kỳ khó chịu, nhưng thấy hắn không tố giác mình nên Liên Kiều vẫn hảo tâm đỡ hắn đi vào phòng ngủ.

Liên Kiều tiến lên làm động tác dìu hắn, làm cho Mục Sa Tu Hạ có một giây giật mình, chưa có một nữ nhân nào chưa có sự cho phép của hắn mà tới gần hắn trong tình huống này, càng không nói đến đụng vào thân thể hắn, kỳ lạ chính là Liên Kiều đụng chạm đến hắn lại không làm cho hắn có phản cảm, ngược lại làm cho hắn thấy thực sự được hưởng thụ, thật ra là chuyện gì đang xảy ra, hắn có chút hoang mang.

“Ngươi có thuốc trị thương không?” Liên Kiều đưa hắn đến bên giường nằm xuống.

Thị vệ thân cận của Mục Sa Tu Hạ đã ở bên ngoài cửa nói: “Điện hạ, thuốc trị thương.”

Liên Kiều bước đến lấy ra thuốc trị thương và băng gạc, huyết thị vệ chợt lóe rồi lại biến mất, huyết thị vệ ẩn thân ở một nơi nào đó tuy rằng không thấy nhưng vẫn đang canh giữ ở chung quanh, Liên Kiều bổng nhiên sinh ra một loại ý tưởng, không biết lúc Mục Sa Tu Hạ ngoạn nữ nhân, tắm rửa, đại tiện, có phải bọn họ cũng ở bên cạnh nhìn, ý niệm này chợt nảy ra trong đầu làm nàng không khỏi thoáng nhìn người trên giường với ánh mắt thương hại.

Mục Sa Tu Hạ quay đầu nhìn nàng, bỗng nhiên cảm thấy được Liên Kiều nhìn hắn với ánh mắt thập phần quái dị, khiến lòng hắn một trận lại một trận không thoải mái.

Liên Kiều đem dược đặt lên bàn, sau đó vạch vạt áo trước ngực của Mục Sa Tu Hạ, làm lộ ra vòm ngực màu đồng cường tráng, da thịt tựa nhung tơ, vân da rõ ràng, vô cùng lực lưỡng, so với những người thoa dầu ôliu trong cuộc thi lực sĩ trên tivi thì đẹp hơn nhiều.

“Ngươi nhìn đủ chưa.”

Ai? Liên Kiều ngạc nhiên ngẩn đầu, nhìn thấy một đôi mắt muốn phun lửa. Nghĩ đến mình vừa rồi nhìn không chuyển mắt, lập tức muốn sung huyết não. Làm sao vậy hả? Sao lại như chưa từng nhìn thấy qua nam nhân. Cuối cùng Liên Kiều căm giận mà đem trạng thái không bình thường này mà qui kết cho cái tên đại gian đại ác kia.

Lại nói, đối với ánh mắt nam nhân này Liên Kiều cũng không có nhiều ác cảm, tuy rằng hắn cường bạo nàng, thương tổn nàng, nghĩ là hắn muốn xác định thân phận nàng, nam nhân nếu muốn xác định tình nhân của mình thực hay giả, trực tiếp nhất là phương pháp thượng nàng ta, điểm này nàng có thể lý giải như vậy. Cho nên, cùng với nói hắn là cường bạo nàng không bằng nói hắn cùng tình nhân cũ vui vẻ đi. Sau lại nói, hắn đem nàng tới nơi này tuy rằng đối với nàng hoài nghi, lời nói lạnh nhạt, ít nhất cũng không ngược đãi nàng, ngược lại nàng mới có cơ hội làm chủ thái y viện, cuộc sống tạm ổn, còn lại coi như không tồi. Về phần hắn lãnh huyết, hắn tàn khốc, hắn giết người không chớp mắt, chỉ cần người chết không phải nàng, vậy không có quan hệ đến nàng. Cho nên đối với việc xử lý quan hệ của mình và Mục Sa Tu Hạ thì chỉ cần kiên trì một nguyên tắc là tốt rồi, chính là không cần nhìn hắn.

Liên Kiều vừa suy nghĩ vừa đem khăn mặt thấm nước ấm lau sạch xung quanh miệng vết thương. Đắp lên chút thuốc trị thương rồi dùng băng gạc đem hắn buộc thành xác ướp cho hả giận.

Mục Sa Tu Hạ nhìn nàng tay chân loạn xạ, đoán chắc là đang làm xằng làm bậy trên người hắn, hai tròng mắt yên lặng khóa trên người nàng, không rên lên một tiếng.

“Thứ ngươi dùng để đánh lén ta là cái gì?” Thật lâu sau hắn đột nhiên mở miệng.

Ơ? Liên Kiều ngạc nhiên ngẩng đầu chống lại ánh mắt thâm trầm của hắn, giật mình nửa giây lập tức có chút xấu hổ khụ thanh, nói: “Ám tiễn”

“Cho ta xem”

Liên Kiều bất đắc dĩ phải kéo tay áo lên lộ ra trên cổ tay nàng là chiếc nỏ bắn tên.

Mục Sa Tu Hạ cởi ám tiễn của nàng xuống, đưa lên tay cẩn thận quan sát một lát, đôi mắt xanh thâm trầm bỗng nhiên lóe sáng, vẻ mặt có chút kích động nhìn về phía Liên Kiều: “Thứ này ai làm?”

Liên Kiều cho hắn xem xong trong lòng sợ hãi, ngập ngừng nói: “Ta… ta làm.”

Hắn nhìn nàng không nói được một lời, nàng chật vật cúi thấp đầu.

“Thứ này có thể phóng lớn không?” Thật lâu sau hắn mới phun ra được một câu.

Liên Kiều ngẩng đầu nghi hoặc nhìn hắn, sau một lúc lâu mới gật đầu nói: “Có thể.”

 


Advertisements

24 phản hồi to “YNXT – Chương 19”

  1. ◦○◦ஐ- hokhok -ஐ◦○◦ 23/02/2011 lúc 13:24 #

    tem

    • ◦○◦ஐ- hokhok -ஐ◦○◦ 23/02/2011 lúc 13:25 #

      • ◦○◦ஐ- hokhok -ஐ◦○◦ 23/02/2011 lúc 13:25 #

        của

      • ◦○◦ஐ- hokhok -ஐ◦○◦ 23/02/2011 lúc 13:25 #

        hokhok

        ^^

        thank ss Caocao

        ^^

      • Caocao*Yurii 23/02/2011 lúc 13:29 #

        hê hê

    • chuotcute 23/02/2011 lúc 15:10 #

      hokhok lai gianh duoc tem nua roi
      hi hi
      nang gioi wa nha
      bai phuc lam su ty
      he he

  2. story7891 23/02/2011 lúc 13:25 #

    tem

  3. ly 23/02/2011 lúc 13:52 #

    cam on nang 🙂

  4. huongmai 23/02/2011 lúc 13:52 #

    thanks nàng

  5. phuonghoi91 23/02/2011 lúc 14:18 #

    thank nang

  6. thu_nguyentnh 23/02/2011 lúc 14:33 #

    thanks nang

  7. lolita 23/02/2011 lúc 15:03 #

    thank sssssssssss lau rui tr nay moi thay ch moi nenn vui wa

  8. chuotcute 23/02/2011 lúc 15:09 #

    thank nang nhieu nha
    hi hi
    truyen hay wa ah

  9. todong91 23/02/2011 lúc 16:26 #

    thks nàng

  10. ●±‡±● rynario ●±‡±● 23/02/2011 lúc 18:15 #

    tks ss

  11. mot 23/02/2011 lúc 19:44 #

    thanks!

  12. thuylinhnhi 23/02/2011 lúc 21:47 #

    thanks ss

  13. banhmikhet 24/02/2011 lúc 12:17 #

    thanks nàng nhé

  14. Phương Dung ^^ 17/05/2011 lúc 22:06 #

    thanks

  15. doanngoc 31/05/2011 lúc 22:44 #

    thanks nàng ná

  16. chuotdet 12/11/2011 lúc 21:18 #

    đáng đời anh thái tử.tks nàng

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: