VNPTSG – Chương 10

21 Th2

Chương 10

 


♥Edit: Yurii + Thaomilk


Hàn Tiểu Dạ nói phải rời xa nhau là sự thật, nàng không để ý đến những lời ngăn cản của Đường Tuấn Ân, thu thập hành quay về ký túc xá ngay trong ngày hôm đó.

Nhưng lại không phải là ký túc xá cũ, thời gian này nàng muốn cắt đứt liên hệ hoàn toàn với hắn, không muốn ‘Dẫu lìa ngó ý còn vươn tơ lòng’ với hắn, cho nên nàng chuyển tới một khu ký túc xá mới, quyết tâm không gặp hắn.

Nàng cũng không đi học nữa, có một số chuyện nhất thời phát sinh khiến nàng không kịp trở tay, khiến nàng lo lắng, nên nàng phải tạm thời nghỉ học  —— nghỉ làm thêm ở nhà ăn, ngờ người giới thiệu việc làm nào được làm trong giờ hành chánh.

Chạng vạng giờ tan tầm, nàng cầm theo hai phần cơm tiện lợi về, lại nghe thấy người dẫn nàng đến ký túc xá mới này, Lâm Bội Phân, chia sẽ tâm tình với nàng.

“Tiểu Dạ, hôm nay Đường thiếu gia nhà cậu lại tới trường tìm cậu đấy! Cho nên. . . . . . Mình không nhịn được mà nói cho anh ấy biết chuyện cậu đã nghỉ học, hình như anh ấy hiểu lầm là do anh ấy nên cậu mới nghỉ học, dáng vẻ anh ấy lúc bỏ đi nhìn rất cô đơn, rất đáng thương, mình thấy anh ấy thật sự rất yêu cậu, rốt cuộc thì đến khi nào cậu mới mới bằng lòng tha thứ cho anh ấy đây?”

Hành vi của Đường Tuấn Ân làm cho Lâm Bội Phân cảm thấy rất khinh thường, nhưng nhìn cảnh hắn vất cả chạy tới trường tìm Hàn Tiểu Dạ mấy hôm nay, râu ria lỏm chỏm, người cũng gầy hơn trước nhiều, đột nhiên nàng rất muốn giúp hắn hợp lại với Hàn Tiểu Dạ.

Nhưng mà nàng lại là bạn tốt của Hàn Tiểu Dạ, có muốn giúp cũng không thể giúp được, chỉ có thể nói cho hắn biết Hàn Tiểu Dạ tạm thời nghỉ học, bảo hắn đừng nữa uổng phí công sức đến trường tìm nữa. . . . . .

Hàn Tiểu Dạ mở một hộp chân gà nướng, tay cầm chiếc đũa đảo qua đảo lại, khẩu vị của nàng không được tốt cho lắm, nhưng cũng không phải vì rời xa Đường Tuấn Ân, khiến thành bệnh tương tư mà ăn không vô. “

bởi vì cùng Đường Tuấn Ân tách ra, mà bệnh tương tư đến nỗi ăn không vô. “Đúng là anh ta yêu mình, nhưng đối với anh ta mà nói, cô dâu nuôi từ bé như mình đây cũng chính là nỗi sỉ nhục suốt cuộc đời này của anh ấy, anh ấy không thể đứng trước mặt người khác thừa nhận chuyện anh ấy yêu mình, cho nên mình cảm thấy rất thất vọng về anh ấy.”

“Mình nghĩ giờ chắc Đường thiếu gia nhất định rất hận bản thân vì đã nói ra những lời đó, cậu cho anh ấy một cơ hội để bù đắp lại sai lầm đi! Mình thấy trước đây lúc nào các cậu cũng ngọt ngào như mật, giờ lại thành ra như vậy cũng thật khó chịu. . . . . .”

“Cho dù anh ấy muốn bù đắp, tớ cũng vẫn rất giận!” Nói xong, Hàn Tiểu Dạ cắn một miếng chân gà, vừa nhai vừa nói. “Cơn tức của mình còn chưa tiêu đâu, chỉ cần vừa nghĩ tới những lời mà anh ấy đã nói là cả người mình tức đến phát run, tim mình như không thể chịu đựng nổi, rất muốn tát một phát thật mạnh vào mặt anh ấy.” Nàng uống một ngụm nước, nuốt đồ ăn xuống bụng.

“Cho nên trăm lần ngàn lần mình cũng không muốn gặp lại anh ấy, vừa nhìn thấy anh ấy, nhất định tớ sẽ kích động mà đem tất cả những chuyện tớ muốn làm ở trong đầu trút hết lên người anh ấy một lần, sau đó không còn gì để hối hận nữa.” Nàng cười khổ nói: “Mình phải cố nhẫn nhịn chịu đựng không gặp anh ấy, cho đến khi tớ hết giận mới thôi, mình không muốn làm bất kì chuyện gì gây tổn thương cho anh ấy.”

Tình yêu của nàng có tôn nghiêm, nàng không muốn vì mình bị tổn thương mà đi tổn thương lại người khác. Cũng vì vậy mà lần trước, nàng và Đường Tuấn Ân mới có thể lưỡng bại câu thương. Nếu không phải khi ở bệnh viện nàng vô tình thổ lộ, có lẽ bọn họ cũng sẽ không có ngày được ở bên nhau.

Bắt đầu từ hôm đó nàng đã lập lời thề, nàng sẽ không bao giờ … cãi nhau với hắn nữa, nàng tuyệt đối không muốn giẫm lên vết xe đổ.

Cho nên khi nàng nghe thấy hắn nói nàng là con gái của người làm, hắn không yêu nàng cũng sẽ không lấy nàng, nàng đã rất cố gắng đè nén ý nghĩ muốn trút hết sự tức giận lên đầu hắn, nàng không muốn chỉ vì mấy câu đấu võ mồm nhất thời mà làm thương tổn hắn, rút cạn sự tự tôn của hắn.

Nàng biết những lời hắn nói không phải là thật lòng, là vì bị bạn bè chọc giận nên mới nói ra, nhưng nếu không ngại sao có thể tức giận đến nỗi rít gào lên như thế?

Thân phận cô dâu nuôi từ bé của nàng quả thật đã khiến hắn bối rối, hôm nay nàng dễ dàng tha thứ cho việc hắn lỡ lời, lần sau nếu lại lập lại, nàng biết phải làm thế nào đây?

Xa nhau một thời gian cũng tốt, hắn cũng có thể suy nghĩ lại, với hắn mà nói nàng là gì? Tự tôn đối với nàng mà nói là rất quan trọng, nhưng nàng không muốn chỉ vì tức giận nhất thời mà lấy tình yêu làm vật hi sinh. Vì thế, nàng lựa chọn tha thứ cho hắn, im lặng đè nén.

Cuộc sống của nàng là do nàng quyết định, nàng không hối hận vì đã nhượng bộ.

“Cậu không thấy nhớ anh ấy sao?”

Hàn Tiểu Dạ im lặng không nói, nàng nhớ lắm chứ! Sao có thể không nhớ, nàng nhớ chết đi được.

“Chắc chắn là cậu đang cực kì nhớ anh ấy, cho nên mới mà làm món thịt kho tàu cho anh ấy, để mẹ cậu mang về cho anh ấy ăn.” Lâm Bội Phân thở dài, tình yêu thật sự rất thần kỳ, nhưng lại làm cho Hàn Tiểu Dạ luôn cao ngạo kia dễ dàng tha thứ cho một người đàn ông, lại còn vì hắn mà xuống bếp.

“Mẹ mình nói gần đây anh ấy rất gầy, cho nên mình muốn bồi bổ cho anh ấy một chút. . . . . .” Hàn Tiểu Dạ khuấy thức ăn, ăn một miếng, đau khổ một miếng. “Tớ hy vọng sau khi anh ấy ăn món thịt kho tàu này, có thể có thêm nhiều dũng khí mà dến tìm tớ. . . . . . Mình hy vọng anh có thể tìm được mình, nhưng lại không muốn anh ấy tìm được quá sớm, mình rất kỳ lạ đúng không?”

Giận hắn nhưng lại muốn nhìn thấy hắn, nhưng cũng không thể gặp hắn, cố kìm mình không thấy hắn, nàng đang rất cố gắng hàn gắn lại tình yêu của bọn họ.

Còn hắn thì sao? Nàng có thể vì hắn mà lùi một bước, hắn có thể dũng cảm nói với bạn bè hắn rằng hắn thực sự đã yêu cô dâu nuôi từ bé không?

Nàng có thể khiến hắn không còn cảm thấy mất mặt không?

Đường Tuấn Ân chỉ nói một câu đã làm cho Hàn Tiểu Dạ rời xa thế giới của hắn.

“Đừng hiểu lầm, cô ta chính là con gái của người làm, hại tớ mất mặt còn không kịp rồi, sao tớ lại có thể yêu thương cô ta, còn lấy cô ta làm vợ!” Hắn hận bản thân trong lúc nóng giận đã nói ra những lời như thế, ngay lúc đó cho dù hắn có giải thích với nàng một ngàn lần, một vạn lần đi chắng nữa, thì hắn cũng không còn mặt mũi nào mà giữ nàng lại, chỉ có thể nhìn nàng cầm hành lý bỏ đi.

Đó không phải là những lời thật lòng, chỉ là hắn nhất thời bị A Bân khiêu khích. . . . . .

Không. Phải nói là hắn không thể quên được bóng ma trong lòng chính là tuổi thơ bị bạn bè cười nhạo. A Bân vừa mở miệng, liền khơi mào cảm xúc tự ti luôn mâu thuẫn tiềm tàng trong lòng hắn bấy lâu nay, tâm hồn hắn bị một khoảng tối bao trùm tưởng chừng như không thể thở nổi, hắn muốn trốn tránh, muốn thoát khỏi sự phiền chán này, vì thế mới có thể không khống chế được bản thân mà nói ra những lời ấy.

Hắn thà là sau khi nàng buồn, sẽ tức giận mà đánh mắng hắn, xả hết cơn nóng giận, nhưng, nàng lại không hề nói một câu gì, cũng không hề làm gì, chỉ bình thản mà nói cả hai cần xa nhau một thời gian.

Giây phút đó, hắn thật sự nghĩ rằng nàng đã không còn tình cảm gì với hắn.

Nhưng hắn không thể để nàng ra đi như thế được, một tháng nay, hắn điên cuồng tìm kiếm nàng, nhưng nàng lại luôn lẫn tránh hắn ——hắn không thấy nàng ở chợ đêm, nàng cũng đã nghỉ làm thêm ở nhà ăn, ngay cả trường cũng tạm nghỉ học.

Không phải nàng nói chỉ tạm thời xa nhau sao? Vậy tạm thời sẽ là bao lâu?

Mới một tháng mà hắn cảm giác như sắp bị ép đến điên lên rồi, bất luận tìm nàng thế nào, đều không có kết quả, đủ để thấy những lời nói vô tình của hắn đã làm tổn thương nàng biết bao nhiêu, nàng không tiếc nghỉ học cũng không muốn để hắn tìm được nàng, nàng trốn tránh hắn, ngay cả mẹ nàng cũng không lộ ra một chút tin tức nào, như thể nàng đã biến mất hoàn toàn khỏi cuộc sống của hắn.

Hắn thật đáng chết, đã làm thương tổn nàng đến nỗi nàng không muốn nhìn thấy hắn!

Sao hắn lại có thể nói nàng khiến hắn mất mặt? Rõ ràng là hắn yêu nàng như vậy, thật ra hắn đã sớm không bài xích thân phận cô dâu nuôi từ bé của nàng. Vì sao hắn lại không thể thoải mái mà giới thiệu nàng cho bạn bè cũ của hắn chứ? Vì sao hắn không dám nói người hắn yêu chính là nàng?

Trong lòng hắn thật sự nghĩ như vậy sao? Nàng khiến hắn rất mất mặt sao? Đường Tuấn Ân áy náy không thôi, quả thật hắn đã xem tự tôn của hắn quá quan trọng.

Hắn đã làm cái gì vậy? Hắn từng vì tự tôn của bản thân mà làm tổn thương nàng, sao hắn lại có thể phạm sai lầm lần thứ hai!

Mặt mũi rất quan trọng sao? Chuyện cũ của tám năm trước, so với nàng đang đứng trước mặt hắn bây giờ thì quan trọng hơn sao?

Một chút cũng không!

Những chuyện đã qua không đáng để cho hắn để ý, bạn bè có khi mấy trăm năm cũng không gặp nhau, quan trọng là … cảm nhận của chính hắn, người hắn yêu là nàng, hắn rất yêu, rất yêu nàng, hắn chỉ cần nhớ kỹ điểm này là đủ rồi.

Mặc dù đã tỉnh ngộ rồi, cũng vẫn không thể tìm thấy nàng!

Vì tìm nàng, hắn không có lòng dạ nào mà làm việc, hôm nay lại bị ba gọi về nhà, có lẽ là do hắn rất nhớ nàng, vừa bước vào phòng, hắn lại ngửi thấy hương vị của món thịt kho tàu, điều này đã khích lệ cho hắn vất vả suốt một tháng qua, có thêm năng lượng để đi tìm nàng.

Hắn buông công văn xuống, còn chưa kịp xỏ dép đi trong nhà, liền chạy như lốc xoáy vào phòng bếp. Quả nhiên, trên bàn ăn đặt một đĩa thịt kho tàu thơm ngào ngạt, cơm trắng cũng đã chuẩn bị sẵn.

“Thơm quá. . . . . .” Là Tiểu Dạ làm sao? Chắc chắn là nàng rồi. . . . . .

Đường Tuấn Ân đột nhiên cảm thấy rất đói, như là đã bị đói một tháng nay rồi, lấy cái bát to xới cơm, sau đó rưới nước thịt lên, nhìn thấy món thịt kho tàu ngon lành này, hắn nhào vào ăn như hổ đói.

Ngon quá, ngon đến nỗi hắn muốn rơi lệ . . . . . .

“Đây đúng là do Tiểu Dạ làm. . . . . .” Hương vị này là của nàng, nàng đã trở về!

Ý tưởng vừa hiện lên trong đầu, Đường Tuấn Ân buông đũa xuống, mừng rỡ như điên chạy vội lên lầu hai, nhưng có lẽ nàng ở dưới, lại chạy như bay xuống dưới lầu, thấy mẹ Hàn đang pha trà, lại gần hỏi: “Dì Hàn, Tiểu Dạ trở về rồi sao?”

“Nó không về.”

Đường Tuấn Ân giống như quả bóng bị xịt hơi, suy sụp ngồi xuống sô pha.

Gương mặt đầy vẻ mất mác của hắn, mẹ Hàn đều có thể nhìn thấy, bà mềm lòng nói: “Nhưng mà thịt kho tàu đúng là do nó làm, tôi nói gần đây cậu gầy hơn trước nhiều, nên nó bảo phải giúp cậu tẩm bổ.”

Nghe vậy, Đường Tuấn Ân như trút được gánh nặng, đè hai vai mẹ Hàn xuống, hỏi: “Dì Hàn, xin dì hãy cho con biết rốt cuộc thì Tiểu Dạ đã đi đâu?”

Kỳ thật hắn đã gặng hỏi một tháng nay rồi. Nhưng vẫn đều không nhận được câu trả lời.

“Nếu Tiểu Dạ có ý định phải chạy trốn khỏi cậu, sao tôi lại có thể nói cho cậu biết nó đã đi đâu.” Mẹ Hàn gạt tay hắn ra, vẻ mặt bình tĩnh, ngồi xuống sô pha uống trà, đáp án một trăm linh một lần vẫn như nhau.

Sao nàng có thể để cho người đàn ông đã gây tổn thương cho con gái bà đi tìm nó!

Cùng lúc bọn họ tranh chấp với nhau ở phòng khách, bà đã đứng phía sau con gái, cũng nghe được rõ ràng rành mạch. Bà đã từng nói với con mình, nếu thiếu gia khi dễ con, bà sẽ luôn đứng về phía con, cho nên bà sẽ không bỏ qua cho hắn.

“Dì Hàn, xin dì hãy nói cho con biết Tiểu Dạ đã đi đâu?” Đường Tuấn Ân vô cùng nóng nảy, lần đầu tiên gập người một góc 90 độ trước mặt nàng, cúi đầu khẩn cầu nói.

“Thiếu gia, cho dù tôi biết Tiểu Dạ chuyển đi đâu thì sao chứ? Cậu căn bản không cần đi tìm tiểu nữ, nó chỉ là con gái của một hạ nhân như tôi, sao có thể xứng với thiếu gia.” Hơn một tháng nay, mẹ Hàn đã sớm cảm nhận được thành ý của hắn. Nhưng nàng vẫn muốn nói những lời khách sáo như thế này, muốn tra tấn hắn một chút, xem như là một cách để ‘trả thù’ cho con gái nàng .

“Dì Hàn, tại lúc ấy con nổi nóng quá cho nên mới ăn nói hồ đồ, con chưa bao giờ xem dì là người làm cả. Dì giúp việc ở nhà con nhiều năm như vậy, con vẫn luôn kính trọng dì, sao có thể coi thường Tiểu Dạ? Xin dì hãy tin tưởng con!” Những lời này Đường Tuấn Ân đều đã nói nhiều lần. Nhưng hắn vẫn rất có kiên nhẫn nói ra một lần nữa.

“Thiếu gia, tôi biết cậu thật lòng thích Tiểu Dạ, nhưng nếu cậu không thể vứt bỏ lòng tự trọng của cậu, chấp nhận chuyện nó là cô dâu nuôi từ bé, Tiểu Dạ vẫn luôn cho rằng vì nó mà khiến cậu mất mặt với bạn bè, vẫn sẽ bị tổn thương” Mẹ Hàn thở dài, chân thành nói tiếp: “Cho nên thiếu gia à, nếu cậu muốn đi tìm nó, thì hãy lấy hành động thực tế để chứng minh cậu đã tiếp nhận nó, Tiểu Dạ cũng không phải lòng dạ sắt đá, nhất định nó sẽ tha thứ cho cậu.”

Không phải bà không hiểu tâm tình của thiếu gia, từ nhỏ thân thể bệnh tật yếu đuối đã phải chịu không ít cực khổ rồi, lại phải xung hỉ với một cô dâu nuôi từ bé, từ ngày đó trở đi phải chịu rất nhiều lời bàn tán chỉ trỏ của bạn bè, sao có thể khiến hắn không oán thán, không cam lòng?

Nhưng Tiểu Dạ là con gái bà. Đương nhiên bà phải đau lòng con gái mình, sao có thể để con gái chịu tủi thân?

“Con đã tỉnh táo lại rồi. Con sẽ dùng hành động để chứng minh con đã thay tính đổi nết, đến khi cô ấy đồng ý tha thứ cho con mới thôi, nhưng mà con không thể tìm thấy cô ấy, vì trốn con mà cô ấy đã tạm thời nghỉ học. Con. . . . . .” Đường Tuấn Ân nói không nên lời, đợt này vì tìm nàng, thể xác và tinh thần đều khiến cho hắn mệt mỏi không chịu nổi.

“Thiếu gia, Tiểu Dạ tạm thời nghỉ học không phải là vì muốn trốn tránh cậu, nó có lý do riêng của mình.” Mẹ Hàn nhấp chén trà, quyết định tốt bụng, lộ ra chút ít manh mối.

“Lý do?” Có thể vì lý do gì mà khiến nàng phải tạm thời nghỉ học?

“Thiếu gia, cậu đi tìm nó đi! Dù nó có muốn trốn tránh cậu đến thế nào, thì cũng không thể bỏ qua cơ hội kiếm tiền đâu.”

“Nhưng cô ấy đã nghỉ làm thêm ở nhà ăn rồi, con cũng đã tìm khắp các quầy bán hàng vỉa hè ở chợ đêm rất nhiều lần rồi. . . . . .”

“Cậu đã đến tìm tất cả các khu chợ đêm ở Đài Bắc rồi sao?” Đây là ám chỉ duy nhất mà nàng có thể cho hắn.

Đường Tuấn Ân như bừng tỉnh đại ngộ, chợ đêm nhiều như vậy. Sao hắn lại ngốc nghếch chỉ đến cái chợ đêm đó tìm người! “Con biết rồi, cám ơn dì, mẹ vợ đại nhân, con nhất định sẽ đưa Tiểu Dạ về!” Nói xong, không đợi thêm giây nào mà lao đi, muốn nhanh chóng tìm được nàng.

Mẹ vợ đại nhân? Mẹ Hàn nhợt nhạt mỉm cười, cách xưng hô này cũng thực dễ nghe nha!

“Liệu thằng bé có thành công không?” Mẹ Đường đứng ở lầu hai nghe lén, con trai vừa ra khỏi cửa, bà mới từ phía sau đi tới.

Vì chuyện của Hàn Tiểu Dạ, bà đã làm mặt lạnh với con trai, dọa rằng nếu hắn không tìm được Tiểu Dạ về, bà sẽ cắt đứt quan hệ mẹ con với hắn. Giờ nhìn thấy con trai rốt cuộc cũng có thể giúp bà tìm con dâu tương lai về, đương nhiên bà rất vui mừng.

“Tôi nghĩ là có thể!” Mẹ Hàn cũng rất hy vọng hắn có thể nhanh chóng đưa Tiểu Dạ về nhà. Tình huống hiện tại của Tiểu Dạ không thích hợp để bán hàng ở chợ đêm, nàng cố chấp nói phải kiếm tiền, bà có nói gì cũng không thể xoay chuyển được ý định của con gái.

“Thật tốt quá. Cuối cùng thì tôi cũng có thể bắt tay vào chuẩn bị hôn lễ! Đúng rồi, tôi muốn gọi điện thoại cho ba nó, bảo ông ấy tan tầm sớm một chút.” Mẹ Đường kích động bấm điện thoại.

“Sẽ có niềm vui nhân đôi!” Mẹ Hàn nhấp một ngụm trà, thần thần bí bí nói, trước khi Tiểu Dạ trở về, bà phải chuẩn bị một ít thuốc bổ và canh gà giúp nàng bồi bổ thân thể mới được.

Sau khi tạm nghỉ học, Hàn Tiểu Dạ thay đổi chợ đêm bán hàng vỉa hè, cùng Lâm Bội Phân thay phiên nhau trông quán.

“Đến đây nào ~~ ví da thủ công được chế tác vô cùng tinh xảo đây, tìm khắp thành phố tuyệt đối cũng không mua được cái thứ hai đâu. . . . . .” Nàng lớn tiếng hét lên.

“Tìm được rồi! Tôi đã đi qua mấy cái chợ đêm, rốt cuộc cũng tìm ra quầy hàng của cô!” Một cô gái lôi kéo một người phụ nữ trung niên bước đến đến, vui mừng nói.

Nhìn thấy nữ khách hàng trước mắt, Hàn Tiểu Dạ nhanh chóng nhận ra nàng. “Cô chính là người lần trước. . . . . .”

“Đúng vậy! Chính là tôi, sau hôm đó tôi đưa mẹ tới quầy của cô, nhưng cô đã dọn hàng rồi. Thử đi chợ đêm khác tìm xem, không ngờ lại gặp được. Thật tốt quá! Lần này tôi và mẹ tới chọn ví da!”

Hàn Tiểu Dạ rất cảm động, tư vấn giúp khách hàng một lần nữa thực vất vả, nhưng nàng không ngờ lại gặp khách hàng cũ ở chỗ này, khách hàng tuân thủ lời hứa mà quay lại mua hàng. “Thật có lỗi, vì xảy ra một số việc, cho nên. . . . . .”

“Cho nên có thể khuyến mãi một chút chứ ~~ tôi tìm được quầy hàng của cô vất vả lắm nha!” Nữ khách hàng cười khẽ nháy mắt mấy cái.

“Đây là đương nhiên, tôi sẽ giảm giá cho cô!” Hàn Tiểu Dạ lấy tất cả ví da của quán mình ra, để nữ khách hàng lựa chọn.

Cuối cùng nữ khách hàng cùng mẹ lấy ba cái ví da, tuy rằng Hàn Tiểu Dạ giảm giá nên kiếm được ít tiền hơn, nhưng lĩnh ngộ được giữa người với người ăn ý trong lúc đó là có thể tri kỷ như vậy, tâm tình của nàng vô cùng tốt, có dự cảm sẽ phát sinh chuyện rất tốt.

“Tiểu Dạ.”

Chuyện tốt quả nhiên đã xảy ra, tim Hàn Tiểu Dạ đập mạnh.

Đường Tuấn Ân từ quầy hàng bên cạnh chậm rãi đi tới, đã nhìn thấy hết thảy mọi chuyện. “Cô gái kia thật sự đã quay trở lại mua đồ, chúc mừng em.”

Nửa tháng nay hắn đều tới chợ đêm tìm nàng, rốt cục thì hắn cũng tìm được nàng rồi!

Chợ đêm quá lớn, quầy hàng cũng quá nhiều, khiến hắn tìm thật sự nóng ruột, vừa rồi vô tình nghe thấy giọng chào hàng mới chú ý tới quán của nàng.

Hắn đã thấy cả quá trình nữ khách hàng đó và mẹ tới mua ví da. Nàng từng nói ví da của nàng là tốt nhất, khách hàng nhất định sẽ quay lại mua, nàng làm được rồi!

Ngực hắn nóng lên, một ý nghĩ trong lòng nảy lên, nếu nói nữ khách hàng kia sẽ quay lại mua là một kỳ tích, thì hắn hy vọng kỳ tích nàng trở lại bên hắn cũng có thể thực hiện.

Xa nhau hơn một tháng, Hàn Tiểu Dạ lại nhìn thấy hắn, sự nhớ nhung lập tức tràn ngập trong lòng.

Nàng biết mẹ ám chỉ cho hắn nàng bán hàng vỉa hè ở chợ đêm khác, hắn sẽ tìm tới nơi này, nàng cũng không cảm thấy bất ngờ, nhưng khi nàng tận mắt nhìn thấy hắn một tháng qua đều đi tìm nàng, cả người cũng trở nên thực chật vật, ngay dáng vẻ anh tuấn ngày nào cũng gầy hơn, không khỏi cảm thấy đau lòng……..

“Dạo này thế nào?” Nàng cố gắng nén lại sự đau lòng mà chọn câu này làm lời dạo đầu.

“Không tốt.” Đường Tuấn Ân có trăm lời vạn chữ muốn nói, lại chỉ có thể chua sót nói ra hai chữ này.

Nghe được hắn nói ‘không tốt’, Hàn Tiểu Dạ thản nhiên nở nụ cười. “Em tốt lắm ~~”

Nhìn nàng cười thoải mái như vậy, không hề oán hận gì, Đường Tuấn Ân kích động ôm nàng vào lòng. “Tiểu Dạ, anh xin lỗi, anh không nên nói những lời như thế, anh chưa bao giờ có ý coi thường em. . . . . .” Hắn sám hối, nói đến cổ muốn nghẹn lại. “Tiểu Dạ, tha thứ cho anh nhé. . . . . .”

“Em đã tha thứ cho anh từ lâu.” Vì tìm nàng mà chịu rất nhiều khổ cực, sự tức giận của nàng sớm đã tiêu tan, lại nhìn thấy hắn đứng ở trước mặt nàng giải thích với nàng, sao nàng nỡ tức giận nữa?

Nàng không muốn giận hắn.

“Tiểu Dạ. . . . . . Vì sao không mắng anh?” Đường Tuấn Ân cảm thấy lo sợ, nàng nói tha thứ quá dễ dàng, không giống tác phong bình thường của nàng. “Lúc em nghe thấy anh nói những lời quá đáng như vậy, vì sao không phản ứng lại. . . . . .”

“Bởi vì em không muốn làm tổn thương anh.” Hàn Tiểu Dạ ở trong lòng hắn, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, nhợt nhạt cười nói: “Còn nhớ lần trước chúng ta cãi nhau không? Bởi vì hai người chúng ta đều quá quan trọng mặt mũi, rất sợ bị tổn thương, cho nên mới dùng lời nói làm tổn thương đối phương. Em không muốn lại phạm phải sai lầm một lần nữa, em thà cố gắng nhẫn nại không chửi bới, cũng không muốn làm tổn thương anh.”

Tim Đường Tuấn Ân dội một vang một tiếng, sự khoan dung của nàng đã tăng thêm nghị lực cho hắn, hắn thật may mắn mới được nàng yêu.

Tay hắn xoa xoa khuôn mặt nhỏ nhắn thể hiện ý chí kiên định của nàng, từ cái trán của nàng, mắt nàng, mũi nàng, đến đôi môi nàng, trái tim hắn chưa bao giờ cảm thấy yêu nàng như lúc này

Tiểu Dạ của hắn xem hắn quan trọng hơn tự tôn của nàng, còn hắn thì sao? Hắn đã làm cái gì với nàng. . . . . .

Hàn Tiểu Dạ ngọt ngào nở nụ cười mang theo một tia chua sót.

Hắn thương tổn nàng, hắn phải trả giá, nhưng chuyện trong lòng hắn đã tiêu tan rồi sao? “Vậy còn anh? Hơn một tháng qua, em vẫn làm cho anh cảm thấy mất mặt sao?”

Không!

Đường Tuấn Ân lắc đầu. Một lần nữa ôm nàng vào lòng. “Tiểu Dạ, tới dự buổi họp lớp cùng anh nhé!”

Hắn cảm giác được người trong lòng hắn đang run rẩy một chút. “Anh sẽ nói cho các bạn anh biết, là từ nhỏ anh đã coi trọng em, cho nên mới ích kỉ mà giấu em đi, mỗi ngày đều hy vọng được nhìn thấy em lớn lên. . . . . .”

“Thật biến thái, cứ làm như là đang nuôi dưỡng một cô gái xinh đẹp vậy!” Hàn Tiểu Dạ buồn cười nói, kỳ thật có thể nghe được những lời này, rốt cuộc nàng cũng cảm thấy an tâm, điều nàng tha thiết ước mơ không chỉ có tình yêu của hắn, mà còn có sự toàn tâm toàn ý của hắn, cuối cùng thì tất cả nàng đều đã đạt được, thật tốt quá!

“Đúng là nuôi dưỡng cô gái xinh đẹp mà, anh đem em nuôi dưỡng vừa xinh đẹp lại vừa thích chống đối, anh muốn để bọn họ nhìn thấy em, hâm mộ anh vì có người đẹp bên cạnh mà muốn chết đi được.” Đường Tuấn Ân kiêu ngạo nói.

“Được, em đi cùng anh, vừa vặn có thể giới thiệu một người với các bạn anh.”

Giới thiệu một người? Đường Tuấn Ân cực kỳ để ý. “Em muốn dẫn ai đi cùng?”

“Mời bạn vào xem ví da?” Hàn Tiểu Dạ không trả lời, nhìn thấy có khách hàng đến, vội vàng đẩy hắn ra, giả vờ như không nghe thấy.

Cùng hắn ấp ấp ôm một lúc lâu, hại nàng thiếu khách hàng, còn có người qua đường xem kịch vui.

Không để ý tới hắn? Chột dạ sao? “Em muốn dẫn ai đi cùng? Là nam hay nữ?” Ngữ khí của hắn trở nên rất chua.

Hàn Tiểu Dạ che miệng cười nói: “Em cũng chưa biết! Bởi vì còn ở trong bụng.”

“Ở trong bụng. . . . . .” Đường Tuấn Ân chăm chú nhìn xuống bụng nàng, vừa nãy sao hắn lại có thể không nhìn ra nàng đẫy đà hơn nhiều so với trước đây? “Tiểu Dạ, em mang thai sao?”

Đây là lý do nàng tạm thời nghỉ học sao?

Trong đầu của Đường Tuấn Ân, hắn chưa bao giờ nghĩ tới chuyện kết hôn, nhưng việc nàng mang trong bụng đứa con của hắn là sự thật, tuy là ngoài ý muốn nhưng lại làm cho hắn cảm thấy rất khoái chí. . . . . .

Hắn ngây ngốc nhìn chằm chằm vào bụng nàng, cảm thấy sinh mệnh thật thần kỳ.

Hàn Tiểu Dạ vẫn không thèm đếm xỉa tới hắn. Sau khi thối tiền cho khách hàng thì ngọt ngào nói lời cảm ơn.

Đường Tuấn Ân nhìn phần bụng còn chưa rõ là mang thai của nàng, một người vất vả tiếp đón khách hàng, thối tiền, từ đau lòng chuyển sang tức giận, bao trùm cả lên thái độ vui sướng khi làm cha của hắn. “Hàn Tiểu Dạ! Em mang thai rồi, còn dám đến chợ đêm bán hàng sao!”

Hàn Tiểu Dạ “Hừ” một tiếng, đem tất cả tội danh đổ hết lên đầu hắn. “Không thì em phải làm gì bây giờ? Người nào đó quá coi trọng công danh sự nghiệp, không muốn kết hôn với em, chỉ muốn sống chung với em, em đành phải hy sinh việc học tập, một mình đi ra ngoài kiếm tiền nuôi con.”

Sau khi rời khỏi Đường gia nàng mới phát hiện mình có thai, bởi vì là con của hắn, cho nên nàng lập tức quyết định sẽ sinh ra. Nhưng sinh em bé cần rất nhiều tiền, nàng phải thừa dịp bụng còn chưa lộ rõ ràng tranh thủ cố gắng làm việc, cho nên nàng đành phải tạm thời nghỉ học, sau khi sinh con ra sẽ đi học trở lại.

Nghe vậy, Đường Tuấn Ân cứ như là bị ai đó đánh một chưởng, nghĩ lại lúc trước hắn kiên quyết cự tuyệt kết hôn, cả người chảy mồ hôi lạnh, hắn giải thích: “Tiểu Dạ, không phải anh chỉ muốn ở chung với em mà không kết hôn, trừ việc anh muốn chuyên tâm vào sự nghiệp ra, anh còn muốn sống thế giới riêng của hai người. Anh không hi vọng sau khi kết hôn sẽ phải làm theo yêu cầu của ba mẹ mà sinh em bé ngay, để con quấy rầy cuộc sống của chúng ta. . . . . .”

“Vậy ý anh là không phải anh không muốn có con?” Hàn Tiểu Dạ biết hắn không có ý tứ này, chỉ là nàng muốn ‘dạy dỗ’ hắn một chút, làm ‘đau’ hắn một chút, ai bảo lúc trước hắn đã làm tổn thương nàng.

“Không phải. Đương nhiên là anh muốn có con! Xa em hơn một tháng, anh đã suy nghĩ rất nhiều, anh không thể không có em, cho nên anh đến là để cầu hôn em, anh muốn xây dựng gia đình với em!” Nói xong, Đường Tuấn Ân lấy chiếc nhẫn kim cương đã chuẩn bị từ lâu ra, chứng minh tâm ý của hắn. “Tiểu Dạ, lấy anh nhé.”

Hàn Tiểu Dạ chỉ định mở miệng để bắt nạt hắn một chút, không ngờ tới hắn lại muốn cầu hôn nàng!

Đầu của nàng có cảm giác như trời rung đất chuyển, trống rỗng vài giây.

Màn cầu hôn của Đường Tuấn Ân hấp dẫn sự chú ý của rất nhiều người, ngay cả người bán hàng vỉa hè bên cạnh cũng giúp hắn ‘bơm hơi’.

“Tiểu Dạ, bạn trai cậu vừa tuấn tú lại có thành ý, viên kim cương còn to như vậy, cậu đáp ứng kết hôn với anh ấy đi thôi!”

“Đúng vậy! Không phải cậu nói muốn thuê cửa hàng để bán ví da sao? Cậu bảo anh ấy cho cậu tiền đi!”

“Em muốn thuê cửa hàng?” Đường Tuấn Ân kinh ngạc hỏi.

Hàn Tiểu Dạ gật gật đầu. “Ừ, bởi vì đang mang thai, không tiện đến chợ đêm, em và Bội Phân đang tính sẽ thuê cửa hàng. . . . . .”

“Anh cho em vốn.”

“Không, em có tiền mà.”

“Đừng so đo với anh về vấn đề này.”

“Em đã quyết định dùng tiền mua nhà để thuê cửa hàng.” Thật ra nàng cũng đã quyết định sẽ trở về bên hắn, chỉlà còn đang chờ hắn tìm đến nàng, nói với nàng hắn có thể đón nhận nàng.

Những lời này nghĩa là. . . . . . Nàng sẽ vĩnh viễn ở lại nhà hắn, không trốn tránh hắn nữa sao? Đường Tuấn Ân hưng phấn đeo nhẫn lên tay nàng.

“Em có nói muốn gả cho anh sao?” Cần gì phải đeo gấp như vậy, nàng nhìn thấy có khách hàng đang cười trộm! Hàn Tiểu Dạ tức giận nói.

Vẫn còn thẹn thùng a! Đường Tuấn Ân muốn bức nàng nói ra hai chữ ‘đồng ý’, liền lấy microphone của quầy hàng bên cạnh, dù sao mất mặt vì nàng cũng không phải lần đầu tiên, bằng bất cứ giá nào hắn cũng cam tâm tình nguyện. “Tiểu Dạ, anh yêu em! Lấy anh nhé!”

Hàn Tiểu Dạ nghe thấy suýt ngất xỉu! “Được rồi, em lấy anh, mau trả microphone lại cho người ta, thật là mất mặt!”

Nghe được nàng đồng ý cầu hôn, Đường Tuấn Ân vui quá …, tuyên bố với bốn phía: “Hôm nay tất cả mọi sản phẩm đều giảm giá 50%! Tới trước có trước!”

Hắn nói cái gì? 50%? Đó không phải là giá gốc rồi sao? Trái tim Hàn Tiểu Dạ cảm thấy một trận đau nhức, trơ mắt ra nhìn một đám khách hàng không biết từ đâu chạy tới, tất cả đều tranh nhau cướp ví da. Nàng tức giận giành lấy microphone trong tay hắn, mặc kệ cái gì là có thai phải kiêng cử, rống lên ——

“Đường Tuấn Ân, anh điên à, đây là tiền mua sữa của con đấy! Anh muốn em tức chết phải không?”

 

~ Hoàn ~

Advertisements

48 phản hồi to “VNPTSG – Chương 10”

  1. Vivi Chan 21/02/2011 lúc 13:05 #

    tem

  2. jackreacher1994 21/02/2011 lúc 13:14 #

    xin phong bì

  3. cactus 21/02/2011 lúc 13:18 #

    thanks^^

    • cactus 21/02/2011 lúc 13:20 #

      *tung bông**tung hoa* cuối cùng đã hoàn thêm 1 bộ nữa,chúc mừng ss a^^*ôm ôm**hun hun*

      • Caocao*Yurii 21/02/2011 lúc 13:32 #

        nhìu lúc nghĩ mà mừng muốn khóc, ta may mắn vì có các bạn cộng tác rứt siêng năng (ih như ta) và các bạn reader rất đáng êu (ih như ta) …

  4. tường vi 21/02/2011 lúc 13:28 #

    thanks
    chúc mừng bộ tr thứ 2 hoàn

  5. karacami 21/02/2011 lúc 13:28 #

    haha.
    Thanks

  6. Mộng Xuân 21/02/2011 lúc 13:34 #

    hoàn rồi ;;)

  7. chau 21/02/2011 lúc 13:39 #

    hi hi hoàn rồi
    chúc mừng ss 😀

  8. jimma1570 21/02/2011 lúc 13:42 #

    haha, ket thuc de thuong lam, that phu hop noi dung truyen

  9. pearlng 21/02/2011 lúc 13:49 #

    Chúc mừng hoàn!

  10. ngocanh 21/02/2011 lúc 14:16 #

    chúc mừng nàng đã hoàn xong bộ này, hoan hô nàng, tặng nàng ngàn nụ hôn, yeah

  11. schwar 21/02/2011 lúc 14:26 #

    Thanks nang, chuc mung da hoan truyen.Tiep chuyen khac di nhe

  12. phonglinh 21/02/2011 lúc 14:29 #

    thanks

  13. del.dreams 21/02/2011 lúc 14:34 #

    tr hay lum’.tks nang

  14. chitxu 21/02/2011 lúc 14:44 #

    hoan rui ! hoan rui! chuc mung ss!

  15. minhanh_09 21/02/2011 lúc 14:45 #

    thanks ,,,ket thuc vien man

  16. todong91 21/02/2011 lúc 14:59 #

    thks nàng, truyện hay lém * hắc hắc *

  17. khanhhuong 21/02/2011 lúc 15:23 #

    chuc mung ban da hoan thanh truyen nay nha,cau cuoj cung rat thu vj 🙂

  18. Pandanus255 21/02/2011 lúc 15:29 #

    Thanks.
    Kết thúc dễ thương quá.

  19. dinh689 21/02/2011 lúc 15:40 #

    hihi thanks bạn nha

  20. Han.nami07 21/02/2011 lúc 15:40 #

    truyen nay hay ghe co,,, cam on ban nhiu nhe

  21. mjka 21/02/2011 lúc 16:56 #

    hóng mãi cuối cùng cũng đã hoàn, chúc mừng chúc mừng nha :-* iu quá iu quá

  22. Mess 21/02/2011 lúc 17:26 #

    Da hoan ruj.hay wa.thanks a lot!:-)

  23. ViViNTT 21/02/2011 lúc 17:59 #

    Tks Nang!

  24. rynario 21/02/2011 lúc 18:02 #

    tks ss

  25. blackunicorn999 21/02/2011 lúc 18:41 #

    Truyện dễ thương thiệt đó, cám ơn nàng đã edit nha! ^^
    Lúc edit chắc cũng ngọt ngào lắm nhỉ! ^^

  26. gaudien 21/02/2011 lúc 19:10 #

    thank ss
    chúc mừng ss hoàn thêm 1 bộ nữa
    chúc mừng ss sắp có thêm 1 bộ khác >”<

  27. that_la_nhat 21/02/2011 lúc 19:48 #

    =))))))))))))))
    hoàn rùi
    thanks !^^

  28. lolita 21/02/2011 lúc 19:59 #

    cuoi cung cung xong bo tr nay tr co ket thuc hay wa bun cuoi nua chuc mung nang nha thank sssssssssssss

  29. Thanh Truc 21/02/2011 lúc 20:01 #

    hoan roi, chuc mung nang’ nha’ 🙂

  30. jennieli 21/02/2011 lúc 20:39 #

    truyện dễ thương quá, thanks nhìu nhìu nha

  31. Phong_linh 21/02/2011 lúc 20:47 #

    thanks

  32. meo_keu_meo 21/02/2011 lúc 21:48 #

    ***tung hoa***.ai đấy cũng ra chợ đêm tỏ tình đi, để ta dc giảm 50% (^O^)
    cám ơn Caocao*Yurii và các bạn cộng tác.
    mai lại hóng truyện mới haaaa!

  33. banhmikhet 21/02/2011 lúc 22:16 #

    thanks nàng rất nhiều

  34. mot 21/02/2011 lúc 22:21 #

    chúc mừng! chúc mừng! lại hoàn rồi! cám ơn bạn!

  35. little wind 21/02/2011 lúc 22:28 #

    Thanks 2 nàng! Thế là nhà nàng đã có thêm 1 truyện hoàn nữa rồi!^^

  36. sun 21/02/2011 lúc 22:54 #

    thank ss.ss rat la nang suat ah
    iuuuuuuuuu ss lam

  37. lyn 22/02/2011 lúc 12:08 #

    thanks ban nhe

  38. hoho 27/02/2011 lúc 10:53 #

    thanks ban lan dau comment iu ban lam lam

  39. akinanami3012 28/02/2011 lúc 22:42 #

    tks !!

  40. †...Bơ...† 03/03/2011 lúc 15:46 #

    Truyện hay lắm nà. Cóa điều…hơi ngắn…hee. Nếu được như Băng sơn vương gia phế thiếp thì thật là tuyệt. Truyện hay lắm nờ. Hai anh chỵ cũng rất là dễ thương. Một couple rất là hạnh phúc.

  41. Tuyết gà 13/03/2011 lúc 17:16 #

    Qúa hay! Qúa hay! Xin cảm ơn! Xin cảm ơn!

  42. Lee Zenny 15/04/2011 lúc 02:38 #

    Truyện nè dễ xương quá. Nhưng thực sự rất đau lòng thay cho Tiểu Dạ khi nghe Tuấn Ân nói nhưng lời ở chương trước. Đó gọi là không trân trọng tình yêu,
    Sao mọi người cứ để vị vuột mất 1 thứ gì đó mới hối tiếc mà đi tìm nhỉ.
    Nhưng cũng *tung hoa* chúc mừng nàng hoàn thành truyện nha.

  43. meonunu 05/08/2011 lúc 01:33 #

    minh cung vao nham phong, thuong nham giuong
    nam mai ma chang co anh nao say khuot mo toi
    nhin lai hoa ra la mong du,len gac thuong
    oa oa
    chac chi co chim troi moi toi
    mong dau duoc…..

  44. acmanuongtu 11/10/2011 lúc 09:52 #

    Hixhix vay la hoan rui. Truyen de thuong qua! Thanks nang nha.

  45. Thanhnghi 27/11/2011 lúc 09:37 #

    Tr nay de thuong va ngot ngao wa
    Thank u

  46. sandy sieu quay 21/07/2013 lúc 15:54 #

    truyen hay lam tks nàng *vo tay*

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: