VNPTSG – Chương 09

20 Th2

Chương 9

 

 

♥Edit: Yurii + Thaomilk

 

Hàn Tiểu Dạ khẩn trương đến nỗi đau cả dạ dày, từ nhỏ nàng và mẹ đã nương tựa nhau mà sống, tuy nói là mẹ con thường thân thiết, nhưng lý tưởng sống của mẹ là luôn cố gắng đạt tới sự hoàn mỹ. Bình thường luôn nghiêm túc làm cho nàng cảm thấy rất khó gần.

Lần trước khi mẹ nằm viện, nàng nắm tay mẹ, nói với mẹ những lời nàng giấu kín trong lòng, có thể nói là khó được trân quý, nhưng còn chưa đủ, nàng cảm thấy vẫn chưa đủ, nàng còn muốn nhào vào trong lòng mẹ, làm nũng với mẹ, cùng mẹ đàm luận về người mà nàng thích. . . . . .

Nhưng mà, đó chỉ có thể là ảo tưởng của nàng mà thôi!

Giờ nghĩ tới việc mẹ gọi nàng vào trong phòng, có lẽ là muốn nàng chia tay với Đường Tuấn Ân, nàng liền nơm nớp lo sợ vô cùng. . . . . .

Mẹ Hàn vỗ vỗ giường, muốn nàng ngồi cạnh.

Hàn Tiểu Dạ không dám chần chờ liền ngồi ngay xuống, giường rất êm, nhưng nàng lại cảm thấy như đang đứng trên đống lửa, ngồi trên đống than.

“Tiểu Dạ, con thật sự thích thiếu gia sao?”

Hàn Tiểu Dạ gật gật đầu, rồi sau đó dường như sợ mẹ phản đối, nàng nói liền một mạch như bắn súng liên thanh: “Mẹ, mẹ không thể vì Đường Tuấn Ân là thiếu gia mà ngăn cản chúng con ở bên nhau, bây giờ xã hội ngày càng tân tiến, mọi người sinh ra đều ngang hàng nhau, không phân biệt ai cao ai thấp. . . . . .”

“Mẹ có nói không cho phép sao?”

Não bộ Hàn Tiểu Dạ ầm ầm vang lên một tiếng ‘sửng sốt’, mẹ vừa mới nói gì cơ? Nói nàng không xứng với thiếu gia, nàng phải lập tức cùng thiếu gia chia tay, tốt nhất là có chết cũng không được gặp lại. . . . . . Không không không, mẹ đang nói là ‘mẹ không cho phép sao’?

Như vậy, chính là cho phép?

Hàn Tiểu Dạ cảm thấy thật ngoài ý muốn, nàng đã mất công tính toán vô ích, giờ lại có thể được mẹ cho phép, nàng thấy cứ như đang mơ vậy, nhưng cũng không dám cao hứng quá sớm. “Nhưng mà, từ nhỏ mẹ đã nói với con, phải luôn mang ơn mà chuyên tâm hầu hạ thiếu gia, phải biết bổn phận của mình, không thể quá thân cận với thiếu gia, giờ tụi con lại thế này, me sẽ không cảm thấy. . . . . . Con không xứng với anh ấy chứ?”

Mẹ Hàn như là bị ý tưởng của con gái đánh bại, cười lắc đầu. “Tiểu Dạ, con có biết vì sao mẹ lại đồng ý để con làm con dâu nuôi từ bé của Đường gia không?”

“Bởi vì báo ân. . . . . .” Hàn Tiểu Dạ hạ mi xuống, chỉ cần là vì báo ân, kể cả chuyện vượt lửa qua sông mẹ đều có thể làm, việc này nàng cũng đã biết từ lâu rồi. . . . . .

“Đúng là báo ân, nhưng kỳ thật còn có nguyên do khác, phu nhân nói sẽ nguyện ý chi trả tất cả học phí trong tương lai của con.”

Hàn Tiểu Dạ ngẩn người, ngẩng đầu nhìn mẹ.

Mẹ Hàn từ ái nở nụ cười. “Mẹ là người phụ nữ của gia đình, các kỹ năng cao siêu gì gì đó đều không có, cũng chỉ biết một chút chuyện nấu nướng, cho nên mẹ hy vọng con có thể đọc nhiều sách, học thêm được những điều hay, sau này không cần dựa vào bất cứ ai vẫn có thể tự mình đứng vững trong xã hội này. Như vậy thì sau khi chết gặp được ba con, mẹ có thể ngẩng đầu mà nói với ông ấy rằng ‘Tôi đã dạy con gái chúng ta thành tài!’”

“Mẹ. Con cũng không biết. . . . . .” Hàn Tiểu Dạ kinh ngạc khi biết được suy nghĩ của mẹ.

“Vậy nên cho tới bây giờ mẹ chưa bao giờ nghĩ rằng con không xứng với thiếu gia, con là do mẹ mang nặng đẻ đau mười tháng, so với những đứa trẻ khác, đương nhiên là con quan trọng hơn. Chỉ là, đối với công việc này mẹ luôn rất cẩn thận, dù sao chúng ta đang trả ơn, tuyệt đối không thể ỷ vào tình cảm của chủ nhân mà quên bổn phận của chính mình.”

“Trước đây con lại rất nghịch ngợm, thân thể của thiếu gia không tốt, nói thật, mẹ còn phải lo lắng con sẽ bắt nạt thiếu gia đó! Cho nên mới vô lý mà bắt con được không tiếp cận với thiếu gia, đỡ phải gây chuyện phiền toái, đến lúc đó cả hai mẹ con ta đều không gánh nổi. . . . . .”

“Anh ấy không bắt nạt con thì tốt rồi. . . . . .” Hàn Tiểu Dạ nhỏ giọng lẩm bẩm.

“Tiểu Dạ, thiếu gia thường bắt nạt con sao?”

A ~~ bị nghe được rồi, Hàn Tiểu Dạ vội chối. “Không, không phải. . . . . .”

Gương mặt mẹ Hàn trở nên nghiêm túc hơn hẳn, vậy thì không thể cho qua được. “Tiểu Dạ, hôm đó nằm viện mẹ đã nghe thấy hết rồi, mẹ biết con và thiếu gia là tình đầu ý hợp, cũng biết chuyện trước đây thiếu gia luôn ức hiếp con.”

Vậy mẹ cũng nhìn thấy nàng khóc đến chết đi sống lại rồi sao?

Hàn Tiểu Dạ chỉ cảm thấy vô cùng mất mặt, nàng chưa bao giờ khóc trước mặt mẹ a!

“Mẹ rất áy náy. Không biết chuyện con bị thiếu gia khi dễ, nếu lúc ấy mẹ biết, nhất định sẽ giúp con dạy dỗ cậu ấy một chút!” Nhưng mà quá khứ thì vẫn chỉ là quá khứ, đối với chuyện này, mẹ Hàn cảm thấy có phần day dứt.

“Mẹ xin lỗi, Tiểu Dạ, vì con không có ba, cho nên mẹ phải đồng thời sắm cả vai ba con để giáo dục con, mẹ nghĩ chỉ cần quản giáo con thật chặt, con mới không bị lạc lối. . . . . . Nhưng mẹ lại chưa từng quan tâm suy nghĩ của con, đi vào lòng của con. Không hề biết con bị tủi thân. Là do mẹ luôn cố chấp buột con phải đi theo mẹ hầu hạ gia đình thiếu gia, mẹ thật sự là quá đáng. . . . .”

Mẹ đang giải thích với nàng sao?

Nghe được những lời này, hốc mắt Hàn Tiểu Dạ đỏ lên, những oán hận tích lũy trước đây trong nháy mắt đều tan biến, đến giây phút này nàng mới biết được, có lẽ mẹ yêu thương thiếu gia, nhưng điều này cũng không có nghĩa là mẹ không yêu thương nàng, chỉ là mẹ không có biểu đạt ra ngoài mà thôi.

“Mẹ, cám ơn mẹ. . . . . .” Nàng làm chuyện mà nàng đã muốn làm từ rất lâu rồi! Nhào vào trong lòng mẹ ấm áp, giống như một đứa trẻ, làm nũng nói: “Mẹ, tất cả đều đã là quá khứ, con không trách mẹ, là do con không hiểu chuyện, chỉ biết giận dỗi, không dám nói cho mẹ chuyện con bị bắt nạt, mẹ cũng không nên tự trách. . . . . . , với lại, Đường Tuấn Ân không phải cố ý khi dễ con đâu, anh ấy đã giải thích với con rồi, mẹ cũng không nên mắng oan anh ấy. . . . . .” Nàng đau lòng nói.

 

“Tiểu Dạ, đối với chuyện giữa con và thiếu gia, mẹ vẫn không tỏ thái độ rõ ràng, là bởi vì mẹ cảm thấy không yên tâm, trước đây mẹ luôn cho rằng các con không thể có khả năng, trong một thời gian ngắn không biết phải thừa nhận chuyện này như thế nào.” Mẹ Hàn nhẹ nhàng vỗ về lưng con gái, trong mắt đều là sự yêu thương của người mẹ. “Hơn nữa nhân duyên giữa thiếu gia với phụ nữ lại tốt như vậy, những cô gái trước đây từng hèn họ đều rất xinh đẹp, mẹ lo cậu ấy có mới nới cũ, sợ con phải chịu thiệt thòi. . . . . .”

“Mẹ, sẽ không có chuyện đó xảy ra đâu, Đường Tuấn Ân thật lòng với con. Mẹ không cần lo lắng. Mẹ, con thật sự rất thích anh ấy, rất thương anh ấy. . . . . .” Rốt cuộc thì nàng cũng nói ra, nằm trong lòng mẹ, nói nàng yêu người đàn ông kia biết bao nhiêu.

Nếu con gái đã chọn, mẹ Hàn cũng chỉ biết tôn trọng, “Được, mẹ sẽ thử tin tưởng thiếu gia một lần, nhưng nếu con phải chịu chút thiệt thòi gì, nhất định phải nói với mẹ, mẹ sẽ luôn đứng về phía con.”

Nghe được những lời này, trái tim Hàn Tiểu Dạ trở nên rất ấm áp, còn muốn làm nũng nhiều hơn nữa. “Mẹ, thật ra con có rất nhiều điều chưa từng nói với mẹ. . . . . .”

“Con muốn nói tới chuyện con bán ví da ở vỉa hè chợ đêm sao? Nếu không phải bác hàng xóm nhìn thấy nói với mẹ, không biết là con muốn giấu mẹ tới khi nào!” Mẹ Hàn không vui nói.

“Không nói là bởi vì mẹ muốn con trưởng thành, muốn con luôn độc lập, cho nên mẹ không muốn can thiệp vào những chuyện mà con thích làm, chỉ là mẹ không nghĩ rằng con cố gắng kiếm tiền như vậy là để mua nhà. . . . . .” Tâm tư của con gái trước đó bà luôn không hiểu, nhưng từ giờ trở đi, bà sẽ đóng tròn vai một người mẹ thấu hiểu biết con gái mình, hy vọng là còn kịp.

“Tiểu Dạ, vậy  giờ con yêu thiếu gia rồi, con xác định còn muốn mua nhà, rời khỏi Đường gia sao?” Những lời này phần lớn mang hàm ý chế nhạo.

“Mẹ, mẹ đừng trêu con!” Trước kia vì chán ghét Đường Tuấn Ân nên mới muốn chuyển ra ngoài, giờ nàng còn hận không thể luôn dính chặt vào một chỗ với hắn.

“Được, không cười cũng không trêu con nữa, điều cuối cùng mẹ muốn nói với con là, Tiểu Dạ, mẹ chưa bao giờ cho rằng con là cô dâu nuôi từ bé của thiếu gia, thì nhất định phải gả cho thiếu gia hoặc là con trèo cao tới thiếu gia, đây là cuộc sống của con, con phải tự mình quyết định, biết chưa?”

Đây là cuộc sống của con, con phải tự mình quyết định, biết chưa? Những lời này còn lưu lại sự ấm áp đến khi mẹ nàng ra khỏi phòng. Những gì còn vấn vương trong lòng Hàn Tiểu Dạ lúc này, chính là nguyên nhân vì sao Đường Tuấn Ân không nghĩ tới chuyện kết hôn, làm cho nàng hết sức bất an.

Ở bên ngoài, Đường Tuấn Ân nhìn thấy mẹ Hàn mỉm cười đi ra, liền ngang nhiên bước vào. “Nói chuyện với mẹ em thế nào rồi?”

Hàn Tiểu Dạ ngẩng mặt lên, nở nụ cười tươi sáng lạng với hắn.

Đường Tuấn Ân khóa cửa, liền nhận được cái trừng mắt của nàng.

“Anh vốn đang suy nghĩ, nếu mẹ em không cho phép chúng mình ở bên nhau, anh sẽ đi cầu xin bà, xin đến khi bà gật đầu đáp ứng mới thôi.” Nếu không đáp ứng, liền lấy kết hôn làm điều kiện đầu tiên, mong nàng đem con gái phó thác cho hắn.

Tuy nói rằng hắn không nghĩ tới chuyện kết hôn, nhưng hắn không muốn nàng luôn cảm thấy bất an, hắn đã suy nghĩ rất nhiều, muốn dùng hành động để chứng minh hắn yêu nàng biêt bao nhiêu. Hắn đã quyết định chờ công tác của hắn đi vào quỹ đạo, sẽ lập tức cầu hôn nàng.

“Tiểu Dạ, anh mang tạp dề đến rồi này, mặc cho anh xem đi.” Đường Tuấn Ân thật đúng là không biết xấu hổ, lấy tạp dề từ trong áo khoác ra.

“Sắc lang!” Hàn Tiểu Dạ kéo kéo áo hắn, nhiệt tình hôn hắn.

Người quyết định là nàng, vậy nên nàng quyết định phải tin tưởng hắn, hắn đã vì nàng trả giá so với những vấn đề kia quan trọng hơn.

Chỉ cần trái tim hắn thuộc về nàng, vậy là đủ rồi.

Bị Đường Tuấn Ân gây sức ép một đêm, lúc Hàn Tiểu Dạ tỉnh lại, đã là hơn mười giờ sáng.

“Tiêu rồi! Mình còn phải đi học. . . . . .” Nàng hoang mang khẩn trương định ngồi dậy, không phát hiện chăn bị tuột xuống gần thắt lưng, lộ ra một phần da thịt tuyết trắng nõn nà.

“Hôm nay là cuối tuần, không phải đến lớp.” Đường Tuấn Ân khàn khàn nói, cố gắng áp chế dục vọng muốn ăn nàng ngay lập tức, kéo chăn lên giúp nàng.

“Ừa ~~” Hàn Tiểu Dạ nhắm mắt lại, cuộn tròn người giống con mèo nhỏ, tiếp tục ngủ.

Đường Tuấn Ân biết nàng mệt, cúi người xuống hôn lưng nàng.

Làn da nàng mềm mại nhẵn nhụi như sữa vậy, dù có hôn thế nào cũng không cảm thấy thỏa mãn.

“Hay nhỉ ~~ anh là cún à?” Hàn Tiểu Dạ bị hắn hôn nên thấy nhột nhạt, muốn trốn tránh nụ hôn của hăn, lùi người về phía bên trái giường, đột nhiên nhìn thấy trên mặt tủ đầu giường có một tấm thiệp, nàng tò mò ngẩng đầu lên hỏi: “Đây là cái gì? Thiếp cưới à?”

“Đó là mời họp lớp cũ.” Đường Tuấn Ân liếc tấm thiệp, không giấu được vẻ phiền muộn.

“Họp lớp cũ. . . . . .” Hàn Tiểu Dạ đáng yêu ngáp một cái, lẩm bẩm nói: “Có vẻ rất thú vị nha! Muốn em đi cùng anh không?”

“Không cần!” Đường Tuấn Ân cự tuyệt quá nhanh, dường như đã cảm nhận được mình vừa bộc lộ biểu cảm không nên có, giọng nói trở nên dịu dàng hơn: “Ý anh là, anh muốn giấu em đi, không cho bất luận kẻ nào nhìn thấy.” Đây cũng là nói thật, Tiểu Dạ của hắn rất đẹp, là nữ thần chỉ thuộc về riêng hắn.

“Anh đùa à, em cũng đâu phải là đại mỹ nhân khuynh quốc khuynh thành. . . . . .” Hàn Tiểu Dạ lẩm bẩm nói, bên môi còn tràn đầy nụ cười đắc ý, hắc hắc, xem ra người đàn ông này mê mệt vì nàng rồi.

Ông trời ơi! Thật hy vọng hạnh phúc của nàng có thể vĩnh viễn dừng lại tại giây phút này.

“Tiểu Dạ, em ngủ thêm một chút đi, đến trưa anh sẽ gọi em dậy ăn cơm.”

Hàn Tiểu Dạ chậm rãi ngủ, không nghe thấy bất kì tiếng động nào, cho đến khi bị những tiếng đập cửa đánh thức.

“Tiểu Dạ, bạn của thiếu gia đến chơi, con còn muốn ngủ tới khi nào nữa? Còn không mau dậy tiếp khách!”

Là giọng của mẹ! Hàn Tiểu Dạ bị tiếng gọi của mẹ làm bừng tỉnh , nàng ngẩng đầu lên nhìn đồng hồ báo thức. Trời ạ! Đã mười một rưỡi rồi. Sao nàng có thể ngủ đến giờ này, khó trách mẹ đang muốn phát hỏa.

Từ từ, đây là phòng của Đường Tuấn Ân, sao mẹ lại đến đây gọi nàng dậy?

Phải chăng là, mẹ đã biết nàng qua đêm ở phòng Đường Tuấn Ân. . . . . .

Đây không phải là lúc Hàn Tiểu Dạ nên xấu hổ, nàng nghe thấy mẹ nói bạn của Đường Tuấn Ân đến đây, nếu nàng tiếp tục ngủ, chắc chắn sẽ bị mẹ mắng đến nổ đầu; nói thân là bạn gái của Đường Tuấn Ân, nàng cũng phải đi rót nước pha trà, chiêu đãi bạn bè của hắn vân vân, giúp Đường Tuấn Ân có chút mặt mũi.

Không biết bạn Đường Tuấn Ân là những người như thế nào. . . . . .

Hàn Tiểu Dạ thật sự là tò mò cực kỳ, nàng từ bỏ ý định sẽ thoải mái ngâm mình trong bồn nước nóng, nhanh chóng tắm rửa sạch sẽ, thay bộ quần áo mới, rồi đi xuống lầu.

Một lúc sau, nàng bị mẹ gọi vào phòng bếp. “Bạn của thiếu gia ở phòng khách, thanh niên đều thích uống cà phê, mẹ không rõ khẩu vị lắm, con pha đi!”

“Có mấy người ạ?”

“Có ba người.”

“Còn cả Đường Tuấn Ân nữa, con sẽ pha bốn tách.” Hàn Tiểu Dạ thuần thục pha cà phê, bởi vì đây là lần đầu tiên gặp mặt bạn bè hắn, nên nàng rất chuyên tâm, hy vọng có thể pha ra được những tách cà phê ngon nhất, gây cho bọn họ ấn tượng tốt.

Trong phòng khách, Đường Tuấn Ân ngồi trên ghế sô pha, hai chân vắt chéo lên nhau. “Sao chưa nói tiếng nào đã chạy đến nhà tớ, có chuyện gì quan trọng à?”

Hắn thà cùng Tiểu Dạ ngủ, ăn cơm trưa với nàng, chứ không muốn phải tiếp chuyện với ba thằng bạn này, nhàm chán muốn chết.

Từ sau khi lĩnh ngộ ra hương vị tuyệt vời của tình yêu, hắn chỉ muốn quên hết bạn bè anh em, không thích tham gia các cuộc tụ hội của cánh đàn ông, dù sao mùi vị của đàn ông cũng không thể so sánh được với hương thơm ngọt ngào trên người phụ nữ. Hắn chỉ muốn lúc nào cũng có thể cùng Tiểu Dạ triền miên ở trên giường. . . . . .

A Tề liếc mắt một cái nhìn A Bân đang say rượu, rồi ngả người trên ghế sô pha, thay hắn lên tiếng: “Tối hôm qua tâm trạng cậu ấy rất tệ, ở nhà tớ uống rượu hò hét suốt một đêm, tớ và A Đường muốn đưa cậu ấy về nhà, cậu ấy lại nói thuận đường muốn tới nhà cậu chơi, hỏi cậu xem có đi họp lớp cấp ba không? Bọn mình bị cậu ấy lôi kéo, không làm gì được?”

Họp lớp?

Đường Tuấn Ân lạnh lùng nhếch miệng, chỉ vì một việc nhỏ như thế mà đến náo loạn nhà hắn, “Tớ không đi.” Ba chữ này hắn nói từng tiếng rất rõ ràng, tầm mắt lại nhìn ra hướng khác, cũng không biết có lọt vào tai A Bân được chữ nào không, lặp lại một lần nữa. “Nghe thấy chưa? Tớ không đi!”

A Bân biết rõ hắn kiêng dè, thế nhưng còn không thức thời chạy tới hỏi hắn có muốn tham dự họp lớp hay không, thật là nực cười! Sao hắn lại có thể muốn tới buổi họp lớp cấp ba cơ chứ!

Lớp 11 luôn là bóng ma trong tâm trí hắn, hắn bị bạn học châm chọc khiêu khích, chế giễu suốt một năm. Đoạn chuyện cũ này đối với hắn đã dần dần phai nhạt, mấy ngày trước lại nhận được thiệp mời, một lần nữa gián tiếp khơi lại nỗi tức giận trong lòng hắn.

Trên danh nghĩa thì họp lớp cũng là một bữa tiệc khá lớn, luận chức vị, luận thành tựu, hắn đều không sợ bị so sánh với bất kì ai, nhưng họp lớp khó tránh khỏi. . . . . . Không, nhất định mọi người sẽ lại tán gẫu về chuyện cũ năm xưa của hắn, thiệp mời có quy định cần phải tham gia cùng người yêu, điều này làm cho hắn không thể không suy nghĩ.

Đưa Hàn Tiểu Dạ đi cùng? Để nàng trở thành động vật tuyệt chủng bị người ta nghiên cứu soi mói sao?

Cho dù hắn không đề cập tới chuyện nàng là cô dâu nuôi từ bé của hắn, nhưng họp lớp có nhiều việc sẽ không thể lường trước được, hắn không muốn khiến nàng phải chịu nhiều ánh mắt tò mò không thiện chí.

Nói ích kỷ một chút thì, hắn muốn đem Hàn Tiểu Dạ giấu đi, không chỉ là muốn bảo vệ nàng, còn là vì muốn bản thân không bị mọi người chỉ trỏ bàn tán. . . . . .

“Bạn à, đi họp lớp một chút cậu sẽ chết sao. . . . . .” A Bân đã say chuếnh choáng, nửa say nửa tỉnh nói, đột nhiên như nhớ tới điều gì, vội vã tìm rượu uống. “A Tuấn, nhà cậu có rượu không?”

Sẽ không chết người sao? Xem ra hắn ta thật sự là say đến không biết trời đất gì nữa rồi, mới dám chọc giận hắn nhiều lần như vậy!

Đường Tuấn Ân nheo nheo mắt. “Cậu đang say rượu, tớ sẽ không so đo với cậu.” Nhưng mà đừng hòng nghĩ đến chuyện uống rượu, cái gì cũng không cho hắn uống?

“Không biết A Bân gặp phải chuyện gì mà tâm tình không tốt, chỉ muốn mượn rượu giải sầu” A Tề bất đắc dĩ nhún nhún vai, A Đường bị A Bân náo loạn một đêm, dáng vẻ cũng vô cùng mệt mỏi.

“Rốt cuộc thì có rượu để uống hay không? Người tới a!” A Bân lớn tiếng đòi rượu.

“Cậu coi nhà tớ là khách sạn sao! Việc cậu nên làm bây giờ không phải là uống rượu, mà là ngủ một giấc thật sâu. Như thế này đi, tớ sẽ bảo lái xe đưa cậu về nhà.” Đường Tuấn Ân không nhịn được nữa, tuy rằng ba mẹ không ở nhà, nhưng trong nhà còn có Hàn Tiểu Dạ và dì Hàn, hắn cũng không muốn bị hai người họ hiểu lầm bạn bè hắn quen đều là những con ma rượu.

“Không, tớ không về đâu, tớ đến là muốn cậu dẫn theo cô dâu nuôi từ bé của cậu đi họp lớp!”

“Tớ sẽ không đưa cô ấy đi cùng!” Khuôn mặt tuấn tú của Đường Tuấn Ân trầm xuống, nếu không vì A Bân uống say đến nỗi hồ ngôn loạn ngữ, hắn chắc chắn sẽ chỉnh A Bân một trận.

Nào có loại bạn bè gì mà… mà … lại, lại cố tình khơi mào nỗi phiền muộn trong lòng hắn, bắt buộc hắn tham gia buổi họp lớp mà vốn dĩ hắn không thích, còn muốn hắn đưa Hàn Tiểu Dạ đi cùng?

A Bân bị làm sao vậy, say là có thể vô ý thương tổn bạn bè sao?

“A ~~ Vậy là cậu đang bảo vệ cô dâu nuôi từ bé của cậu sao?” A Bân bất mãn kêu gào nói: “Cậu gọi cô ta ra đây! Tớ muốn nhìn xem người có thể khiến cậu bỏ rơi Trần đại tiểu thư là một nhân vật tầm cỡ đến thế nào!”

Rốt cuộc thì Đường Tuấn Ân cũng biết mấu chốt tại sao A Bân lại khác thường như vậy, khẳng định là có dính líu đến vị Trần đại tiểu thư kia.

Hắn khoanh hai tay trước ngực, cao ngạo nói: “Trần Đại tiểu thư đã chạy tới kể lể điều gì với cậu sao?”

Chính xác là vì hắn cự tuyệt mà nàng mang hận ý trong lòng.

Nghe vậy, A Bân đột nhiên nhảy xuống sô pha, điên cuồng tóm lấy cà vạt của hắn, “Trần Đại tiểu thư nói cậu có bạn gái, cậu thà chọn cô gái kia mà không để ý tới cô ấy! Cô ấy còn khóc lóc ép hỏi tớ, vì sao tối hôm đó tớ lại mang cậu vào nhầm phòng? Đều là do tớ đưa cậu vào nhầm phòng, cậu mới có thể yêu thương người con gái khác! Cậu nói thử xem, người mà Trần Đại tiểu thư nhìn thấy có phải chính là cô dâu nuôi từ bé của cậu không?”

“A Bân, chuyện gì cũng từ từ, không nên động tay động chân!” Thấy thế, A Tề vội vàng ôm lấy A Bân, sợ hắn gây bất lợi cho Đường Tuấn Ân, còn thúc giục gọi A Đường sớm đã ngủ say sưa ở một bên. “A Đường, cậu còn ngủ cái gì nữa? Còn không mau tới đây giúp một tay!”

Đường Tuấn Ân nhìn A Tề với ánh mắt ‘Đừng lo’, A Tề mới buông A Bân ra.

“Cậu nên cảm thấy may mắn vì đã mang tớ vào nhầm phòng đấy, bằng không nhất định tớ sẽ đánh chết cậu.” Dướn cao mi, ngay cả cổ áo bị tóm chặt lấy, hắn cũng không có một chút sợ hãi, kiêu căng hất cằm lên.

Người phải nao núng ngược lại là A Bân, hắn còn chần chờ vài giây, nhưng tưởng tượng đến cảnh Trần Đại tiểu thư bị Đường Tuấn Ân bỏ rơi, hại hắn cũng bị em họ của nàng ‘đá’. Hắn liền trút hết nỗi oán giận lên đầu Đường Tuấn Ân, cho rằng Đường Tuấn Ân hại hắn thất tình!

Hơn nữa Đường Tuấn Ân cũng không phủ nhận lời hắn nói, hắn càng khẳng định cô gái mà Trần Đại tiểu thư nhìn thấy chính là cô dâu nuôi từ bé của hắn!

“Trần Đại tiểu thư là mỹ nhân hiếm có khó tìm, cậu xác định vì cô dâu nuôi từ bé đó mà từ bỏ cô ấy sao?” Chỉ cần Đường Tuấn Ân quay đầu lại tìm Trần Đại tiểu thư, có lẽ hắn cũng có thể hợp lại với em họ nàng.

Đường Tuấn Ân cảm thấy bực bội, cứ phải nghe hắn lải nhải một câu Trần Đại tiểu thư, hai câu Trần Đại tiểu thư, đối với người mê trai như cô ta mà cứ ca ngợi như vậy, người bạn này như hắn thì tính là cái gì?

“Cậu luyên thuyên đã đủ chưa? Chuốc cho tớ quá chén, rồi an bài tớ qua đêm cùng cô ta, tớ đều có thể tha thứ cho cậu, rốt cuộc thì cậu còn muốn lôi kéo cô ta vào tớ để làm gì nữa? Hay là tớ phải đánh cho cậu một trận, cậu mới có thể tỉnh táo lại?”

A Bân tỏ vẻ không sợ hãi nắm chặt tay, hắn đã sớm bị rượu làm mất hết lý trí rồi, trong đầu óc chỉ có oán hận, chỉ muốn trút hết những hận thù trong lòng hắn! “Cậu bảo vệ cô dâu nuôi từ bé của cậu cẩn thận thật đấy! Trước đây không phải cậu chán ghét cô ta lắm sao? Hóa ra là cậu yêu thương cô dâu nuôi từ bé a!”

“Bỏ tay ra!” Đường Tuấn Ân không thể nhịn được nữa, dùng sức gạt tay A Bân đang tóm cổ áo hắn ra, hung hăng đấm một đấm vào cằm A Bân, làm A Bân mất trọng tâm, ngã xuống đất.

Yêu thương Hàn Tiểu Dạ là chuyện sớm hay muộn hắn cũng sẽ nói chuyện thẳng thắn với bọn họ, nhưng không phải là lúc này, hắn không muốn sau khi nói xong chuyện hắn yêu thương Hàn Tiểu Dạ, lại bị một kẻ say rượu cười chê nhạo báng!

Có người cố tình muốn gây sự, vốn đang ngủ ngon giấc, đột nhiên tỉnh dậy lại bắt đầu khơi mào chiến hỏa. “Đúng vậy! A Tuấn, không phải cậu ghét nhất là cô dâu nuôi từ bé của cậu sao, còn nói cô ta vừa xấu xí lại bẩn thỉu, cậu yêu cô ta từ khi nào thế?”

“A Đường, câm miệng!”

A Đường lập tức bị A Tề che miệng lại, miễn cho khó giữ được cái mạng nhỏ này. Nhưng câu nói này lại khiến A Bân đang ngã ngồi dưới đất vỗ tay hoan nghênh cười điên cuồng. “Thần thánh ơi! Đường Tuấn Ân, cậu lại yêu thương cô dâu nuôi từ bé a! Nếu tớ đem chuyện này nói tại buổi họp lớp, cậu nhất định sẽ trở thành người nổi tiếng; nghe nói một bạn học đang làm phóng viên, đến lúc đó sẽ bảo cậu ấy đến phỏng vấn cậu, còn có thể nhờ giới truyền thông đến chụp ảnh đám cưới cậu cùng cô dâu nuôi từ bé đó, đến lúc ấy cậu sẽ trở thành người nổi tiếng! Tớ hâm mộ các cậu chết đi được.”

“A Bân, cậu hơi quá đáng rồi đấy, mau giải thích với A Tuấn đi!” Những lời nói quá đáng này cực kì đả thương người, từng câu từng chữ đều khiến A Tề và A Đường thở dốc vì kinh ngạc.

Đường Tuấn Ân cảm thấy trước mắt tối sầm lại, như đang quay về thời điểm năm đó, những hình ảnh bị bạn bè chế giễu và cười trộm lần lượt hiện lên trong tâm trí Đường Tuấn Ân.

Khuôn mặt tuấn tú của hắn trở nên xanh mét, dường như có thể nghe thấy được tiếng máu trong toàn thân đang sục sôi vì phẫn nộ, nhắc nhở hắn nỗi nhục nhã này đã vượt quá khả năng chịu đựng của hắn rồi, hắn chịu đủ rồi! Hắn thống hận tất cả mọi thứ, hắn phải vứt bỏ cái quá khứ chết tiệt này —— “Các cậu đừng hiểu lầm, cô ta chỉ là con gái của người làm, hại tớ mất mặt còn không kịp rồi, sao tớ lại có thể yêu thương cô ta, còn lấy cô ta làm vợ chứ?”

Vừa vặn Hàn Tiểu Dạ bưng cà phê đi vào phòng khách, bắt đầu từ lúc bạn Đường Tuấn Ân hỏi hắn có phải đã yêu thương cô dâu nuôi từ bé rồi hay không, nàng chợt nghe đoạn đối thoại của bọn họ.

Những lời Đường Tuấn Ân nói, một chữ nàng cũng không nghe lầm, sao hắn lại có thể yêu thương nàng, còn lấy nàng làm vợ! Mặt nàng trắng bệch, tưởng chừng như có thể ngất bất cứ lúc nào, nhưng nàng cố gắng đứng thẳng người lên, không để cho bản thân lùi bước.

“Tiểu Dạ. . . . . .” Lúc này Đường Tuấn Ân mới phát hiện Hàn Tiểu Dạ đứng ở phía sau hắn, nguyên bản đang phẫn nộ bừa bãi trong nháy mắt bỗng dưng đứng hình, cả người cũng tỉnh táo lại, chỉ còn nỗi sợ hãi trong lòng khiến hắn phát run lên, những lời nói xúc động khi nãy khiến cho hắn hối hận không thôi, sợ nàng bưng cà phê sẽ bị bỏng tay.

Hàn Tiểu Dạ cúi đầu, hai mắt đẫm lệ mù sương, bả vai run rẩy, chỉ sợ nàng thất thần một chút, sẽ lỡ tay làm đổ cà phê lên người hắn.

‘Bởi vì em rất đẹp, nên anh muốn giấu em đi’. Hắn thật sự muốn giấu nàng đi sao? Đừng mơ mộng, nàng chính là con gái của người làm, hắn mất mặt còn không còn kịp, sao lại có thể yêu nàng, còn lấy nàng làm vợ!

Bởi vì nàng khiến hắn rất mất mặt, nên hắn mới muốn giấu nàng đi? Mất mặt đến nỗi hắn phủ nhận tình yêu của hắn dành nàng, còn không buồn lấy nàng!

Khó trách hắn lại xin nàng đừng ép hắn phải kết hôn, đừng tăng thêm áp lực cho hắn, thì ra hắn vẫn không thể quên được chuyện bị bạn bè giễu cợt trong quá khứ, chỉ cần một ngày nàng còn ở bên hắn, nàng sẽ giống như bóng ma bao phủ lấy hắn, làm cho hắn mệt mỏi, không có can đảm để giới thiệu nàng với bạn bè. . . . . .

Hàn Tiểu Dạ tự nhận là nàng không trộm, không cắp, chưa từng làm những chuyện trái với luân thường đạo lý; hắn vội vàng chối bỏ quan hệ với nàng khiến nàng cảm thấy vô cùng nhục nhã, lòng nàng rất đau, rất muốn học theo những người đàn bà chanh chua vừa chửi vừa đánh mắng hắn một trận, đánh đến khi hắn bị đầu rơi máu chảy, mới mát lòng mát dạ của nàng.

Nhưng nàng chỉ hít thật sâu, rồi thở ra một hơi, lặp đi lặp lại những động tác này.

Rốt cuộc nàng cũng có thể bình tĩnh để ngẩng đầu lên đối mặt với hắn, hai tay bưng cà phê không ngừng run rẩy.

“Tiểu Dạ, em hiểu lầm rồi, em hãy nghe anh nói. . . . . .”

Nàng nhanh miệng ngắt lời hắn, không có chút lưu luyến nói với hắn. “Đường Tuấn Ân, chúng ta tạm thời tách ra nhé!”

 

 

Advertisements

34 phản hồi to “VNPTSG – Chương 09”

  1. ღhokhokღpumpiღ 20/02/2011 lúc 19:05 #

    tem

    • ღhokhokღpumpiღ 20/02/2011 lúc 19:06 #

      • ღhokhokღpumpiღ 20/02/2011 lúc 19:06 #

        của

      • ღhokhokღpumpiღ 20/02/2011 lúc 19:07 #

        QOOP!! MỸ NHÂN TỶ TỶ

        ^^

  2. mimi 20/02/2011 lúc 19:06 #

    Đến với bản tin PDG để cập nhật những tin mới nhất về cuộc tuyển khôi 2
    http://phudungvuongphi.wordpress.com/2011/02/19/d%E1%BB%93ng-hanh-cung-hoa-khoi-new-update-pandamama/comment-page-1/#comments
    Với bản rap siêu sáng tạo và lời tỏ tình dễ thương của Cô phong, với tin tức nóng hổi từ panda,….
    Tóm lại,…
    vote cho qoop!! Mỹ nhân, số Báo danh 17.
    Hãy tham gia game cá độ mới nhất để nhận được phần quà từ BTC.

    • mimi 20/02/2011 lúc 19:07 #

      tem ^^
      cào cào sang vote cho số 17 đi
      ta khuyễn mãi 1 đoạn rap nè
      Để tỏ tấm lòng mến mộ mới 1 khắc tương phùng cứ ngỡ quen đã trăm năm với tuyệt đại mỹ nhân Qoop!!, Cô Phong ta xin sáng tác một bài RAP đặc biệt dành cho giai nhân
      Bài Rap mang tên “Qoop!! Qoop!! Qoop!!” sau đây xin được phép bắt đầu:
      Woo… this’s Cô Phong from Phù Zung lâu.
      PARTY, LET’S PARTY
      IT’S PARTY TIME
      Freaky freaky… Boom Track!!!
      Set the base…
      Wanna make you mine (My sếch si Qoop!!…)
      And start…
      Qoop!! Qoop!! Qoop!! (ừ hứ, ừ hứuuuu…)
      Hãy nói thật một câu em là nam hay là nữ?
      Nhan sắc em làm lòng ta tư lự
      Tình yêu ta trao em thì càng ngày càng bự
      Mà sao em lặng thinh thật khiến ta “Ứ hự…” (Đệm: Ứ hự… Ứ hự…)
      Qoop!! Qoop!! Qoop!! (à há, à háaaaaa…)
      Em là ngươi trần tục hay là quỷ ma
      Nụ cười em khiến người ta kêu la
      Nghe đồn đâu răng em bị thiếu ba
      Nói thật một câu đi đừng bơ nữa nha!!! (Đệm: nữa nha! nữa nha!)
      Qoop!! Qoop!! Qoop!! (ồng hống, ồng hốngongong…)
      Túm lại là em là tiên phải không?!
      Ôi~~~ nhìn kìa vòng ngực và vòng mông
      Thật là hoàn hảo quá: Qoop!! đường cong!!! (Đệm: Ốh la la… Đường cong em đấy mà! Ốh là la… ngọc ngà sếch si lay đêêêê…)
      Qoop!! Qoop!! Qoop!! Qoop!! Qoop!! Qoop!! Qoop!! Qoop!! Qoop!! Qoop!! Qoop!! Qoop!! Qoop!! Qoop!! Qoop!! Qoop!! Qoop!! Qoop!! Qoop!! Qoop!! Qoop!! Qoop!! Qoop!! Qoop!!

  3. phuonghoi91 20/02/2011 lúc 19:23 #

    vip

  4. phonglinh 20/02/2011 lúc 19:39 #

    thanks

  5. lolita 20/02/2011 lúc 20:01 #

    haaaa vuiwa con 1 ch nua la hit rui hi thank nang nhiu

  6. ngocanh 20/02/2011 lúc 20:06 #

    thank nàng

  7. karacami 20/02/2011 lúc 20:07 #

    thanks.
    Rớt cả nc mắt 😦

  8. that_la_nhat 20/02/2011 lúc 20:15 #

    thanks ss!^^

  9. banhmikhet 20/02/2011 lúc 20:24 #

    thanks nàng

  10. Mộng Xuân 20/02/2011 lúc 20:27 #

    cho hắn chừa
    p.s- tks nhé >:D<:-*

  11. pearlng 20/02/2011 lúc 20:37 #

    Sắp được tung hoa mừng nhà em hoàn bộ này rồi…. Tks !

  12. dinh689 20/02/2011 lúc 20:48 #

    hic ghét tên này quá
    thanks nàng nha

  13. schwar 20/02/2011 lúc 21:18 #

    hi hi, chít a rùi nhé…

  14. todong91 20/02/2011 lúc 21:39 #

    thks nàng, tr hay lém * hắc hắc *

  15. Pandanus255 20/02/2011 lúc 21:49 #

    Thanks

  16. Phong_linh 20/02/2011 lúc 21:58 #

    thanks

  17. jimma1570 20/02/2011 lúc 22:05 #

    đáng đời, cho chết hắn, đá hắn đi Tiểu Dạ, cho dù tức giận cỡ nào cũng không thể nói những lời ấy với người yêu của mình như thế, xem hắn sẽ lấy cớ gì đây

  18. sun 20/02/2011 lúc 22:06 #

    thank ss!dang doi a nay
    ss bo yeu anh het thuoc chua co ebook ko ss!

  19. mot 20/02/2011 lúc 22:09 #

    thanks!

  20. khunglonggiangho 20/02/2011 lúc 22:16 #

    dang doi nguoi Duong Tuan An

  21. votinh 20/02/2011 lúc 22:22 #

    doc ma tuc” oi’ mau’,dung’ la do dan ma,di chet di DTA

  22. thu_nguyentnh 20/02/2011 lúc 23:48 #

    thanks

  23. thuy 20/02/2011 lúc 23:53 #

    thanks em.

  24. hoangoanh92003 21/02/2011 lúc 02:29 #

    thiệt, ta muốn đá văng cái anh ĐTA này quá
    Thank nàng

  25. minhanh_09 21/02/2011 lúc 08:25 #

    thanks

  26. thanh đan 21/02/2011 lúc 09:48 #

    cám ơn nhìu

  27. ViViNTT 21/02/2011 lúc 11:47 #

    Tks Nang!

  28. cactus 21/02/2011 lúc 13:17 #

    thanks^^

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: