MTCS – Chương 02

10 Th2

Chương 2

 


♥Edit: Okipanda + Yurii


Phòng khách tĩnh lặng, Khưu Sinh thoải mái ngồi một bên, tiếp tục vùi đầu vào công việc xem như mọi chuyện không liên quan đến mình.

Bên kia, trên sô-pha, ba người có mối quan hệ kỳ quái ngồi đối mặt nhau. Tầm mắt Tiểu Lộc trước sau vẫn dừng lại ở cái nắm tay của Thẩm Thần Xuyên và cô gái kia.

Cô gái kia, tên là Nguyễn Linh, là bạn từ thưở nhỏ của Tiểu Lộc, thân như người nhà. Một năm trước, do bị điều động công tác, nên ra nước ngoài làm việc. Suốt một năm nay, cả hai vẫn duy trì liên lạc, đến tận lúc này Tiểu Lộc vẫn không hề biết cô ấy và Thẩm Thần Xuyên có liên hệ với nhau.

Đây nhất định là trò đùa giỡn làm cho cô vừa kinh ngạc lại vừa vui mừng khi gặp lại, Thẩm Thần Xuyên và Nguyễn Linh làm như vừa rồi không có chuyện gì, mỉm cười mở đầu câu chuyện, lời dạo đầu của Thẩm Thần Xuyên là câu: “Bọn anh tới là để đưa thiệp mời cho em”

Tiếp theo, một chiếc thiệp mời được đưa tới trước mặt Tiểu Lộc.

Chữ ‘Hỷ’ thật to với màu đỏ vô cùng chói mắt.

Tân lang: Thẩm Thần Xuyên .…..

Tân nương:…… Nguyễn Linh……

Tiểu Lộc cứ như kẻ ngốc, cố hết sức đè nén bản thân mình, hi vọng đây chỉ là giấc mộng hoang đường, chờ khi tỉnh lại, Thẩm Thần Xuyên sẽ trở về, trở về thực hiện lại lời hẹn năm đó, hẹn sẽ cưới cô.

Kết quả, đau thương đến ngay cả nước mắt cũng phải rơi, thiệp mời vẫn còn ở đó, hai người kia vẫn còn ung dung ngồi trên sô-pha trong phòng khách nhà cô, chờ phản ứng của cô. Thật không thể hình dung rõ tâm trạng này là loại tâm trạng gì nữa, Tiểu Lộc chỉ có thể mở miệng, mệt mỏi thốt lên một câu hỏi hoàn toàn tối nghĩa:“Tại sao?

Cô muốn được nghe thật nhiều lời giải thích, vì sao bọn họ lại kết hôn? Rồi vì sao đợi mãi cho đến lúc trước đêm kết hôn mới chịu gặp cô? Vì sao lại hứa hẹn nhưng vừa xoay lưng đi đã vội quên? Nhưng kết quả nhận được chỉ là Nguyễn Linh mỉm cười nhẹ nhàng, hời hợt trả lời: “Mình mang thai, nên ba mẹ muốn chúng mình mau chóng làm lễ.”

Đối với đáp án có lệ như vậy, Tiểu Lộc quả thật bất ngờ, cô vẫn nhìn chằm chằm vào Thẩm Thần Xuyên, chờ anh mở miệng. Cuối cùng thật quá thất vọng, anh ta vẫn cúi đầu, gương mặt đăm đăm, không nói được lời nào.

Chúc mừng.

Câu nói chúc phúc được phát ra thật to này xuất phát từ Khưu Sinh, người vẫn im lặng ngồi cạnh đó nãy giờ. Tiểu Lộc quay đầu lại, nén cơn nghẹn ngào nhìn anh, gã đàn ông này luôn bắt nạt cô, giờ lại khiến cô cảm thấy thật ấm áp, anh đã giải vây cho cô, ít nhất anh cũng đã cho cô bậc thang để leo xuống.

Khưu Sinh đứng dậy, đi đến cạnh Tiểu Lộc, thật tự nhiên nắm lấy tay cô, nhẹ nhàng kéo cô vào lòng, thản nhiên cầm thiệp mời lên mở ra xem, khẽ nhướn mày, cười nhạt nhìn Thẩm Thần Xuyên: “Kiểu dáng rất tầm thường, xem ra khẩu vị của anh không được tốt lắm.

Một lời hai nghĩa khiến mọi người đều lâm vào trạng thái xấu hổ, không ai rõ anh đang nói về kiểu dáng của chiếc thiệp mời kia, hay đang nói về Nguyễn Linh.

Tiểu Lộc hiểu rõ Khưu Sinh là loại người dù cho khiến bầu không khí trở nên lạnh băng, lạnh đến nổi có thể nuôi được cả con gấu Bắc cực, anh cũng sẽ tìm ra cách để cứu nguy cho cô. Giống như lúc này, khi mọi người không ai biết phải mở lời như thế nào thì anh lại lần nữa lên tiếng: “Nếu hôm đó Tiểu Lộc có thời gian rảnh, sẽ đến tham dự hôn lễ hai người đúng giờ, quà mừng tất nhiên sẽ chuẩn bị chu đáo. Thật ngại quá, bọn này còn nhiều việc phải làm, không tiễn hai người được, xin thứ lỗi.”

Không cần khách sáo, chúng tôi đi trước.”

Tuy không rõ thân thân của người đàn ông này, nhưng đối phương đã rõ ràng muốn dùng thân phận chủ nhà lên tiếng đuổi khách, Thẩm Thần Xuyên cũng là người biết điều, đứng dậy mỉm cười, lịch sự nhã nhặn cáo từ.

Trước khi đi, có người dường như cảm thấy còn chưa đủ. Nguyễn Linh đứng lại, trong khoảnh khắc trước khi cánh cửa khép chặt, với vào một câu: “Tiểu Lộc, cậu sẽ đến chứ?

……” Đến để làm gì? Phá hỏng lễ cưới à?

Tớ hy vọng cậu có thể đến, chúng mình muốn có lời chúc phúc của cậu.

Cửa phòng bị đóng chặt lại trong nháy mắt, lời nói cuối cùng của Nguyễn Linh cũng qua đó truyền vào tai Tiểu Lộc, cô nghẹn họng nhìn trân trối, ngồi ngây ngốc ở trên sô-pha, hận không thể dùng mắt bắn thủng cửa phòng. Đôi mắt vẫn còn đang ngân ngấn lệ, cô cố chấp không muốn để cho lệ tràn mi, cố chịu đựng, nhẫn nhịn đến muốn vỡ tung, nhưng làm như không có gì mà miễn cưỡng cười vui, “Anh nhìn tôi làm gì, lại còn ôm tôi nữa.

Nhớ đến Khưu Sinh vẫn còn ở đó, lại nhận thấy tay anh vẫn còn khoác trên vai cô, Tiểu Lộc mất tự nhiên, khẽ nhún vai để tay anh trượt ra, buông thỏng xuống. Cô nén lệ, cười ngây ngô nhưng trong giọng cười lại không dấu được sự run rẩy.

Khưu Sinh khẽ nhíu mày, liếc mắt nhìn cô, lặng lẽ không lên tiếng.

“Tôi chém! Anh nói thử xem, hai người kia, con mẹ nó có phải là quá hay rồi không?” Nàng vờ như không có gì, chửi ầm lên, kèm theo là trận cười khan nức nở, “Ha……Cười chết mất, ha ha, lại còn, lại còn đi mời tôi dự hôn lễ…..”

Cô muốn khóc thì cứ khóc ra đi, được không? Nhìn như vậy xấu quá.” Khưu Sinh không nể tình mà phang ra một câu đã lột bỏ lớp mặt nạ của cô.

“Nếu khóc thì có dễ chịu hơn chút nào không?” Tiệu Lộc gần như không nén nỗi nữa, giọng nói càng lúc càng run rẩy, hỏi.

“Làm sao tôi biết được, tôi chưa từng bị bạn thân phản bội, cũng chưa từng bị ai bỏ rơi.”

Oa……” Một câu nói quá hàm súc cũng thật quá tàn nhẫn, khiến Tiểu Lộc phải cất tiếng rống lên, nước mắt nước mũi thi nhau chảy không ngừng, “Anh rốt cuộc … là, có phải con người không vậy, không an ủi tôi thì thôi ……… Còn, còn đi nói như vậy nữa…. Anh thích làm người chỉ biết cười trên nỗi đâu của người khác thôi phải không? Đều là do anh xấu xa, cứ hay nói…. Nói cái gì mà cứ chờ đi, chờ… chờ đến một lúc nào đó bị con anh ta gọi tôi là dì, giờ thì đúng như ý nguyện của anh rồi, anh nhất định rất….. rất vui có đúng không?”

“A, cô nghĩ vậy sao?” Khưu  Sinh hỏi lại, nhưng đáp án cứ như khắc trên mặt anh.

Nụ cười sáng lạng kia cho thấy tâm tình hiện giờ của anh là vô cùng tốt, khiến Tiểu Lộc hết sức chướng mắt, tự nhiên càng kích thích tuyến lệ của cô,  khiến nước mắt cô càng không ngừng tuôn rơi.

Tiểu Lộc khóc thật lâu, khóc đến sức cùng lực kiệt nhưng vẫn không thấy dễ chịu hơn chút nào, cô đành lôi Khưu Sinh rời trận địa, đi mua rất nhiều bia, sau đó đến phòng tối* của Khưu càng không ngừng uống, càng không ngừng oán giận. (Yu: phòng tối* là phòng để rửa ảnh đó mí nàng.)

Này, anh biết không? Tôi vốn dĩ rất chán ghét cái thành phố này, không khí ô nhiễm, vật giá đắt đỏ, con người chỉ biết buôn bán lọc lừa, thật không thể nào so sánh được với quê tôi. Chỉ vì Nguyễn Linh tôi mới thi vào đại học ở chổ này, vì Thẩm Thần Xuyên tôi mới yêu thích nơi này…… Hai năm rưỡi, tôi khăng khăng không chuyển nhà, cho dù chủ nhà không ngừng tăng tiền thuê; Tôi chết cũng không đổi điện thoại, dù nó có rớt lên rớt xuống mấy lần, lần nào cũng lượm lại đem đi sửa rồi xài tiếp, anh biết không, thủ tục sửa điện thoại rắc rối phiền hà biết bao. Ê, còn nữa nha…. Tôi còn mòn mõi chờ hắn, aaa, nghĩ thế nào cũng không ra…..”

Lúc đầu, Khưu Sinh còn im lặng làm đúng vai trò một thính giả, nhưng dần dần, anh không nén được nữa, “Trước đây cô nói không chuyển nhà là vì có tôi ở đối diện.”

“Ơ….” Tiểu Lộc đắc ý, rung đùi làm vỡ ly rượi, “Nói vậy mà anh cũng tin sao, đúng là đồ ngốc mà.”

Ngốc? A, quả là một câu làm bừng tỉnh người trong mộng. Khưu Sinh chau mày, cảm thấy mình không nên tiếp tục ngốc nghếch ngồi đây nhìn cô cô khóc lóc om sòm.

Vừa nghĩ vậy, anh lập tức đẩy Tiểu Lộc ra, động tác không hề có chút nào gọi là thương hương tiếc ngọc. Đứng dậy, cương quyết bỏ đi. Lúc đó, bỗng nhiên có một đôi tay trắng nõn mềm mại vươn ra nắm chặt ống quần anh, giọng nói của chủ nhân đôi tay này cũng tràn đầy thương tâm, kêu lên: “Chẳng lẽ ngay cả anh cũng không cần tôi sao? Tôi cũng thảm lắm rồi nha, không phải người ta thường nói nhân gian đâu đâu cũng có chân tình sao? Anh lại nhẫn tâm đứng nhìn một cô gái bị tình bạn và tình yêu đồng thời cùng nhau vứt bỏ một lần sao? Anh nhẫn tâm vậy sao?”

Nhẫn tâm, rất nhẫn tâm.

Khưu Sinh dùng hành động trả lời vấn đề của cô. Hiển nhiên, đối với những lời lảm như một đoạn tự thoại trong mấy bộ phim thần tượng của Tiểu Lộc, anh không hề thấy cảm động tí nào.

Nhìn thấy anh đi đến cửa phòng, tay cũng đặt trên nắm tay cửa, sau lưng lại có tiếng hứ nhẹ khó chịu của Tiểu Lộc, sau đó lại nghe thấy một câu lầm rầm có vài phần thương cảm, “Chúng ta đi kết hôn đi, đừng yêu, đau khổ lắm.

Đừng yêu, rất đau.

Lời này nếu là người khác nói, Khưu Sinh sẽ xem như vô can, không chút bận tâm mà cười cho qua.

Thế nhưng, lại xuất phát từ một cô gái ngốc nghếch, mọi việc đều lơ đễnh, mỗi lần cười thì lộ cả hàm răng mà nói lại khiến người ta cảm thấy trong lòng có một chút cảm nhận sâu sắc, có chút gì đau đớn.

Khưu Sinh dừng bước lại, xoay người, quan sát dáng vẻ say túy lúy, ngã nghiêng gật gù không mấy đẹp đẽ gì của Tiểu Lộc, nghe cô lẩm nhẩm không ngừng ba chữ “Thẩm Thần Xuyên”. Lúc ấy, anh chợt tỉnh ngộ, nheo mắt lại, ngồi xổm xuống, vỗ nhẹ hai má cô.

Không có phản ứng.

Cuối cùng, Khưu Sinh dứt khoát đỡ cô từ dưới đất lên, bế cô rời khỏi phòng tối.

Đi, đi kết hôn.


Advertisements

25 phản hồi to “MTCS – Chương 02”

  1. mí lù 10/02/2011 lúc 18:52 #

    tem~

  2. mimi 10/02/2011 lúc 18:56 #

    tem

  3. that_la_nhat 10/02/2011 lúc 19:09 #

    thanks!^^

  4. Courtney 10/02/2011 lúc 19:15 #

    thans na`ng a 😀 na`ng ơj làm bộ này thường xuyên đc 0? 2 nv này tj’nh cách rất đc nha 😀

  5. huongmai 10/02/2011 lúc 20:02 #

    top 6 chen chân luôn

  6. Starcircle 10/02/2011 lúc 20:12 #

    Giờ mới top 6 nàng ơi.

  7. karacami 10/02/2011 lúc 20:18 #

    thanks.
    Vip

  8. Phong_linh 10/02/2011 lúc 20:22 #

    ôi tình yêu
    thanks

  9. Bloody tears 10/02/2011 lúc 20:24 #

    Đây sẽ là 1 vụ kết hôn điện xẹt nhất trong lịch sử ngôn tình mất

  10. moon 10/02/2011 lúc 20:29 #

    bạn thân ah`
    người yêu ah`
    chết hết đi cho rảnh

    >”<

    loại đấy mà cũng mò đến đưa thiệp được ah`

    bạn cướp người yêu thì ko phải bạn
    người yêu yêu bạn thân trong khi vẫn dây dưa cũng ko phải người yêu

    • habin3288 11/02/2011 lúc 09:23 #

      nàng nói chuẩn lắm!!! bạn thân????!!!! người yêu????!!!! đi chết cả đi, phải dìm cái đôi tân lang-tân nương này xuống sông Tô Lịch í, đê tiện, bỉ ổi, đã có người khác rồi thì ít nhất cũng nên đàng hoàng mà chia tay chứ {{{(>_<)}}} cả đứa bạn thân nữa đây là cái thể loại gì không biết, đọc chương này tức ghê ss ạ, may mà ít nhất còn có anh Khưu Sinh ở đây làm dịu bớt đi phần nào

  11. huongmai 10/02/2011 lúc 20:47 #

    hay quá,thật mong chờ diễn biến tiếp theo của hai anh chị này

  12. lolem72 10/02/2011 lúc 20:48 #

    thank !hay qua nang co the chi cho minh doc ban convest o dau dc ko ?

    • Caocao*Yurii 10/02/2011 lúc 23:27 #

      bên TVE đã có convert rồi, nàng chịu khó qua kiếm ha, ta ko bít link 😀

  13. Ly 10/02/2011 lúc 21:09 #

    Thanks

  14. tiểu lạc 10/02/2011 lúc 21:26 #

    thanks u. bà nó, CHƠI BẠN HAY BỊ BẠN CƯỚP BỒ, tốt nhất ai co ny nên che giấu đừng cho biết.đời bjo loại nào cũng có hết

  15. jenn 10/02/2011 lúc 21:38 #

    Côg nhân. dey là vu. kêt’ hôn lag~ xet. nhât’ trog lik su?=)) côg nhân. nhà s toàn truyen hay thui> <tr nào c~ m0g mau có chap moi 😀

  16. schwar 11/02/2011 lúc 11:28 #

    hi hi hi, dung roi, yeu lam gi, ket hon di, dau lam ay.

  17. little wind 11/02/2011 lúc 13:18 #

    Thanks

  18. sieuluoi91 11/02/2011 lúc 20:40 #

    thanks ss. ghét cái ông Thẩm Xuyên.

  19. van miumiu 11/04/2011 lúc 15:06 #

    cam on ban

  20. banhmikhet 23/04/2011 lúc 21:03 #

    thanks nàng

  21. Bijou 17/10/2011 lúc 22:07 #

    thanks nàng

  22. huyen 02/12/2011 lúc 22:34 #

    hơ hơ 2 anh chị này hay thậ, nói cưới là cưới luôn
    thanks U

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: