THTS – Chương 73

10 Th1

Chương 73

 


♥Edit: sunflower2white


Luyến Luyến vui sướng khi nhìn thấy vẻ mặt chịu đựng của hai cô gái nọ, đáng đời! Ai bảo các cô ấy dám mơ tưởng đến chồng cô, cô tránh người khỏi vòng tay ôm ấp của Long Thiếu Hạo, hướng về phía hai cô gái kia.

Cô Ôn, cô Khương, xin tự giới thiệu, tôi là Nghê Luyến Luyến, là vị hôn thê của anh Hạo, hoan nghênh hai vị hai tháng sau đến tham dự hôn lễ của tôi và anh Hạo. Lần đầu gặp mặt, mong hai vị chỉ bảo thêm!

Chứng thật đúng như những gì mình đã đoán, Ôn Nhu xấu hổ, không còn mặt mũi nào, muốn độn thổ cho xong. Cô vội vàng tìm đại cớ gì đó rồi bối rối tông cửa xông ra, cô biết cô gái kia cố ý, cô ta muốn cô biết cô ta với Tổng tài là đang yêu nhau sâu đậm, không cho phép cô xen vào. Chứng kiến màn vừa rồi, cô cũng hiểu được mọi chuyện. Từ lúc bắt đầu cô đã nhận lấy thất bại rồi, người đàn ông kia cho tới bây giờ hoàn toàn không thuộc về cô. Một khi đã như vậy, cô cũng không cần tội gì tự rước lấy nhục vào thân.

Về phần Khương Mộng, vẻ mặt sượng ngắt, bộ dáng chịu sự đả kích rất lớn, ngơ ngác, ngây ngốc, mãi cho đến khi bị cảnh vệ kéo đi ra ngoài mới hồi phục lại tinh thần, kêu la ngoài cửa.

Nghe tiếng Khương Mộng càng ngày càng nhỏ dần, Luyến Luyến buồn cười nhìn bộ dáng thở dài nhẹ nhõm một hơi của Long Thiếu Hạo, “Thế nào? Có người đẹp yêu thương nhung nhớ cảm giác như thế nào? Đây chính là diễm phúc trời ban, người khác cầu cũng không được, anh còn dám ghét bỏ?

Đừng nha, loại diễm phúc này anh không cần đâu.” Long Thiếu Hạo khước từ.

Vẻ mặt của anh khiến cô bật cười, mắng anh, “Đồ ngốc, chẳng có tên nào ngốc nỗi bằng anh.” Cô âu yếm ôm anh, trong lòng hết sức cảm động. Cô hiểu rất rõ Hạo có sức hấp dẫn chết người đối với các cô gái. Cho dù hiểu rõ sẽ bị tổn thương, nhưng vẫn có vô số cô gái sẵn sàng ngã vào lòng anh như những con thiêu thân lao đầu vào lửa, vì danh vọng đầy hứa hẹn, vì lợi, vì tiền tài, vì quyền thế, cũng có vì tình yêu… Các cô không từ bất kỳ một thủ đoạn nào, đủ loại đủ kiểu mánh khóe bịp bợm, chỉ mong sao được  anh ưu ái để mắt tới. Tuy biết Hạo rất yêu cô, nhưng nhìn thấy nhiều cô gái cứ quay quanh bên anh, cố quấn lấy anh, cô vẫn không tránh được sự ghen tuông, đố kị, lòng thầm bất an. Cô còn nhớ, năm đầu tiên, lúc mới vừa cùng Hạo đến Mỹ, có một ngày cô chợt có ý nghĩ đến công ty thăm Hạo, lại trùng hợp thấy Hạo đang ôm một người con gái khác đang khóc, cô nhất thời tức giận đến mất đi lý trí, bất chấp tất cả bỏ chạy ra ngoài, nhưng thật không ngờ đụng phải các bang hội xã hội đen đang sống chết tranh giành địa bàn với nhau, vừa lúc cô chạy ngang qua cũng bị ảnh hưởng, ngực bị trúng đạn, hôn mê gần một tháng. Ngay lúc cô tỉnh lại, đập vào mắt cô đầu tiên chính là hình dáng tái nhợt tiều tụy không ra người của Hạo. Ai nói nam nhân không rơi lệ, anh hùng không rơi lệ chính là vì chưa tới mức thương tâm mà thôi. Trông thấy cô tỉnh lại, Hạo liền khóc, tha thiết ôm siết cô vào trong lòng, nghẹn ngào phát thệ, từ nay về sau anh tuyệt đối không bao giờ lại làm cô đau lòng nữa. Hễ nhìn thấy phụ nữ là giữ khoảng cách ngoài ba bước, tuyệt đối không cùng cô gái khác bên ngoài bàn chuyện gì khác ngoài chuyện công việc, nói xong, anh liền xỉu ngay tại giường bệnh của cô. Dọa già trẻ lớn bé ở Long môn một phen hết hồn.

Sau này, cô từ miệng người khác mới biết được, là Hạo ôm cô toàn thân đầy máu chạy một mạch tới bệnh viện, lúc ấy gương mặt anh đầy vẻ bi phẫn tuyệt vọng, cứ như phát điên, chỉ biết ôm cô chạy khắp nơi trong bệnh viện tìm bác sĩ, tất cả mọi người đều nói anh điên rồi. Khi cô được đẩy ra khỏi phòng giải phẫu, anh chỉ nắm chặt lấy tay cô, một tấc cũng không rời, ngay cả quần áo đang mặc dính đầy máu cũng không kịp thay, bất luận ai khuyên anh cũng không nghe. ngoại trừ dặn dò sát thủ Long môn thẳng tay diệt trừ triệt để đám người ác chiến bằng hỏa lực của hai bang xã hội đen kia, còn cái tên bắn bị thương Luyến Luyến giam giữ lại giao cho anh tự  xử lý, sau đó, một câu cũng không nói, chỉ tha thiết nhìn chằm chằm vào cô. Suốt năm ngày năm đêm không ăn không uống, không nói một lời, mãi cho đến khi anh ngất xỉu ngay trước giường bệnh của Luyến Luyến, tay vẫn còn nắm chặt lấy tay Luyến Luyến không buông, mà khi anh vừa tỉnh lại ngay lập tức ở bên cạnh Luyến Luyến chăm nom, đến tận khi anh lại một lần nữa té xỉu…. Mọi người bên cạnh nhìn thấy chỉ có thể sốt ruột, nhưng lại không có biện pháp nào khuyên nhủ, trên thế gian này người duy nhất có thể can ngăn anh thì lại đang nằm ở trên giường bệnh sống chết không rõ, mà việc bọn họ có thể làm lúc này chính là khoảng thời gian anh té xỉu thì lo tiêm thuốc bổ dưỡng vào cơ thể anh, để bảo trì thể lực cho anh. Cho nên, Luyến Luyến hôn mê bao lâu, thì bấy nhiêu lâu Long Thiếu Hạo không ăn uống, ròng rã suốt một tháng trời anh chỉ nhờ vào thuốc bổ cùng với ý chí ngoan cường mà chống chọi, đến tận lúc Luyến Luyến thức tỉnh lại.

Sau khi Luyến Luyến tỉnh lại hiểu rõ mọi chuyện, cô khóc ngất không thành tiếng, cô rất hối hận, hối hận…  biết rõ Hạo yêu cô còn hơn chính sinh mệnh của anh, vậy mà cô lại bởi vì lòng dạ hẹp hòi hại anh thiếu chút nữa mất mạng. Cô hận chính bản thân mình, Hạo vì cô thật sự đã nổ lực rất nhiều, vậy mà cô ngay cả điều cơ bản nhất trong tình yêu là sự tín nhiệm cũng không thể cho anh. Cô ghét bản thân mình, cô thật sự không xứng có được Hạo, người con trai hoàn mỹ như vậy, Luyến Luyến lúc ấy âm thầm thề, sau này nhất định phải yêu Hạo gấp bội, tuyệt không bao giờ lại hoài nghi tình yêu của anh đối với cô.

Từ đó về sau, Long Thiếu Hạo quả nhiên nói được thì làm được, luôn giữ khoản cách với các cô gái khác, không phải bất đắc dĩ thì không cùng các cô gái khác nói một câu bất luận là cái gì, ngược lại Luyến Luyến hối hận không thôi, làm hắn không khỏi quá để ý đến sự kiện kia, cô sau này cũng tuyệt đối không đa nghi nữa. Sáu năm qua, cảm tình giữa Luyến Luyến và Hạo càng ngày càng càng sâu đậm, trong lúc này không biết có bao nhiêu cô gái vẫn có ý nghĩ muốn tận dụng đủ loại biện pháp tìm cách tiếp cận Hạo, Luyến Luyến từ nguyên nhân kia đã thôi không nghi ngờ anh nữa, cũng không sinh lòng đố kị, không hề bất mãn, đến bây giờ vẫn có thể bình tĩnh đối mặt, thậm chí có khi còn có thể nhất thời cao hứng, trêu cợt những cô gái nuôi hy vọng, mơ tưởng tới ông chồng của cô. Đô khi cô lấy chuyện này ra đùa bỡn, Hạo cũng thường xuyên phối hợp với cô, mặc cho cô trêu cợt những cô gái này. Nhưng điều này cũng không tỏ vẻ Luyến Luyến không yêu thương hắn, trái lại, cô càng ngày càng yêu thương anh hơn, cũng càng ngày càng … hiểu anh hơn, cho nên cô hoàn toàn tin tưởng nơi anh, cô biết trên thế giới này mọi người đều có thể sẽ làm tổn thương cô, phản bội cô, nhưng duy nhất chỉ có Hạo thì không.


Advertisements

21 phản hồi to “THTS – Chương 73”

  1. kazuha219 10/01/2011 lúc 13:08 #

    O_O

  2. yui313 10/01/2011 lúc 13:08 #

    tem a~

  3. kazuha219 10/01/2011 lúc 13:08 #

    lần đầu duoc tem của nhà nàng

  4. Sufushigi 10/01/2011 lúc 13:09 #

    Tem.Hix mjnh mong mjnh cung co mot LTH.

  5. Sufushigi 10/01/2011 lúc 13:10 #

    Hix.Doc xong la mat tem.

  6. KD 10/01/2011 lúc 13:31 #

    thanks, anh Hạo si tình quá đi, trên đời này kiếm đâu cho ra nhỉ =))

  7. maymay 10/01/2011 lúc 13:55 #

    thsnk

  8. maya 10/01/2011 lúc 13:56 #

    thanks. truyen hay qua di thui…:)

  9. mot 10/01/2011 lúc 13:56 #

    thanks!

  10. bitbeo 10/01/2011 lúc 14:03 #

    hì, chắc là truyện sắp hết rùi ha?mong quá

  11. HAn HAn 10/01/2011 lúc 14:04 #

    thanks a

  12. Yuujin 10/01/2011 lúc 15:03 #

    Luc dau dau kho nhung gap duoc thieu Hao thi cung xung dang. Thanks

  13. minhanh_09 10/01/2011 lúc 15:05 #

    cam dong qua’…ng dan ong great nhu Thieu Hao chac gan nhu da tuyet chung oy`? that ham mo chi Luyen Luyen qua di

  14. ngoctuconuong 10/01/2011 lúc 16:46 #

    Hi thanks nang nhieu lam !!
    Yeu nang nhieu moa………….moa!!

  15. Pandanus255 10/01/2011 lúc 17:07 #

    Thanks

  16. Dương Xuân 10/01/2011 lúc 17:51 #

    *hôn* *ôm*
    chạy đây ;;)

  17. nhok-zezo 10/01/2011 lúc 18:29 #

    nàng ui! câu nì : “Còn còn nhớ..” hình như là ” cô còn nhớ” phải hok nàng?_? ta đọc thấy đôi chỗ đang bị dính sai chút ít chính tả nà ^^~. Cuối cùng thỳ cũng gần hết THTS r oakkk, bấy lâu nay ta làm silent reader, nàng thông cảm cho t nh0a *ôm ôm*. Truyện nì càng về cuối đọc càng tình củm , sao hum nay ta đọc trn nào cũng thấy hạnh phúc thế nhỉ. ước j đc như họ oakkk T_T

  18. tuong vi 10/01/2011 lúc 18:53 #

    thank ss

  19. rùa hói 10/01/2011 lúc 18:59 #

    thanks

  20. hehe 10/01/2011 lúc 21:21 #

    ui. thich qua.tinh yeu trong mo.hic.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: