THTS – Chương 49

17 Th12

Chương 49

 


♥Edit: sunflower2white


A! ...”

Anh tư!

Liệt!

Những tiếng kêu thảm thiết đồng thời vang lên.

Nghê Liệt trợn trừng mắt nhìn ngọn chủy thủy đang cắm trên người mình, chậm rãi quay đầu nhìn về phía Long Thiếu Hạo, ngã xuống hôn mê bất tỉnh.

Giết người, giết người, cứu mạng!” Tô Nguyệt Hồng điên cuồng thét lên.

Mọi người đều bị cảnh tượng này làm cho khiếp sợ đến choáng váng mặt mày.

Mau gọi điện thoại kêu xe cứu thương.” Nghê Chấn tỉnh táo lại trước nhất, hướng về phía mọi người còn đang đứng ngẩn ngơ gào to, ông vội chạy ôm lấy Nghê Liệt, bối rối nhìn thanh chủy thủ trên bụng con trai mình. Thế nhưng, không đúng, có cái gì không thích hợp.

Mọi người nhất thời giống như bị nổ tung đầu óc rối loạn, nháo nhào hỗn loạn thành một đống.

Chờ một chút.” Nghê Chấn đột nhiên kêu to, “Không cần gọi điện thoại , Liệt không có việc gì.” Ông nghi hoặc nhìn Long Thiếu Hạo, tất cả mọi người đều nhìn về phía cậu ta.

Trên gương mặt anh tuấn của Long Thiếu Hạo lộ vẻ cười mang chút ác ý khiến người khác phải kiêng dè, “Mọi người yên tâm đi, tôi cũng không có định giết cậu ta, tôi chỉ là đánh vào huyệt của cậu ta, làm cho cậu ta đau đớn trong vài giờ mà thôi, cậu ta chỉ là bị dọa mà khiếp hãi ngất đi thôi.

Đúng là đồ ác ma! Người nhà họ Nghê, ai cũng phẫn nộ trừng mắt nhìn hắn, đồng thời cũng thở phào nhẹ nhõm.

Chuyện còn chưa chấm dứt  đâu?

Thanh âm của tên ác ma lại vang lên, mọi người thần kinh lại bị căng thẳng như sợi dây đàn kéo căng.

Ngạo, cậu hình như đã quên, ức hiếp Luyến Luyến cậu cũng có phần.” Long Thiếu Hạo nói xong, bộ dáng lãnh đạm như không có việc gì, nhưng Nghê Ngạo lại cảm giác được một khí thế bức người đang ép về phía hắn.

Bây giờ là đến phiên hắn sao? Hắn khẽ cười khổ. Chấp nhận số mạng thôi, tự mình gây ra thì phải gánh chịu hậu quả, “Cậu muốn thế nào?

Lâm Tinh Thần là người cậu  yêu nhất?

Không, không cho phép cậu động đến cô ấy.” Nghê Ngạo trừng mắt ngó hắn, trên mặt hiện lên vẻ cay nghiệt và phẫn nộ điên cuồng.

Cậu có lá gan chia rẽ tôi cùng Luyến Luyến, tôi cũng khiến cho cậu nếm thử, chút cảm giác đau khổ khi phải đứng trơ mắt nhìn người yêu của mình cùng kẻ khác âu yếm ôm ấp.” Long Thiếu Hạo oán hận nói.

Không, cậu không thể làm như vậy.” Nghê Ngạo chưa bao giờ dám xem thường Long Thiếu Hạo, hắn biết cậu ta nhất định nói được thì làm được, không, hắn không thể mất đi Tinh Thần.

Long Thiếu Hạo nở nụ cười, lạnh như băng giá, không chút gì ấm áp.

Ngạo, em lại làm cái gì rồi?” Nghê Chấn nhìn thấy cậu em trai luôn lãnh đạm và thận trọng của mình giờ đây đang hết sức phiền muộn, lo lắng bồn chồn.

Nghê Ngạo tự biết không thể giấu diếm, liền đem chuyện Tử Uyển lấy cái chết bức ép hắn, buộc hắn cuối cùng phải thỏa hiệp, sau đó theo đuổi Luyến Luyến, chia rẽ cô cùng Hạo, tiếp theo bỏ rơi Luyến Luyến…

… Chuyện là như thế” Nghê Ngạo đầu đuôi góc ngọn nói ra hết mọi chuyện.

Mày…  Mày… Lũ chúng mày… Mấy đứa con ngỗ nghịch … !” Nghê Cẩm Tân tức giận đến nói không ra lời, tay run run nhè nhẹ chỉ vào bọn họ, “Ta sao lại nuôi dưỡng các người, một lũ súc sinh!

Ba, con không có sai, là tại cô ta đoạt bạn trai của con trước.” Nghê Tử Uyển không cam lòng, có đánh chết cũng không muốn thừa nhận bản thân mình sai.

Câm mồm, đứa con gái ngỗ nghịch hư đốn, tất cả mọi chuyện đều là do mày gây ra, mày còn không biết thức tỉnh, không biết hối cải, còn dám ở đó tranh luận.” Nghê Cẩm Tân tức giận đến thiếu chút nữa ngất đi, “Chấn, đưa chúng nó đến nhà kho phạt quỳ, không cho ăn cơm.

Nghê Ngạo ngoan ngoãn chấp nhận hình phạt, chỉ có Nghê Tử Uyển không phục, bị Nghê Chấn kéo đi, còn vừa đi vừa gân cổ lên mắng.

Luyến Luyến đối với lời nói của ông ta chỉ cười lạnh.

Nghê Cẩm Tân đi đến trước mặt Luyến Luyến, cô vẻ mặt lạnh lùng, thậm chí ngay cả khi chứng kiến Long Thiếu Hạo cắm thanh đao trên người Nghê Liệt, trên mặt cô cũng chỉ có vẻ lạnh nhạt thờ ơ. Cô thật rất hận rất hận bọn họ! Giờ ông ta cũng không có gì lý do gì có thể trách cứ cô được cả. Tối hôm nay cô đã làm cho ông chịu sự đả kích quá lớn, ông còn chưa kịp tiêu hóa hoàn toàn, cô hận ông, oán ông, đến giờ vẫn không đổi, bởi vì, ngay lúc này đây ông cũng rất hận chính bản thân ông, tại vì ông ích kỷ, tham lam, đã hại ông vĩnh viễn mất đi đứa con gái bảo bối của mình. Tạo nên kết cục bi thảm ngày hôm nay, mọi thứ đã không thể bù lại sự tiếc nuối trong lòng ông, “Luyến Luyến,” ông  muốn đến gần sát cô, nhưng lại bị cô căm ghét tránh đi.

Bây giờ mới hối hận, muốn bù đắp sao, ông không nghĩ là đã quá muộn rồi sao.” Luyến Luyến nhìn Nghê Cẩm Tân, ánh mắt mang vẻ lạnh lùng châm chọc, “Hay là ông vẫn còn muốn lợi dụng cái gọi là ‘tình thân’ để cảm động đến tôi, muốn tôi đừng trả thù, buông tha cho người nhà họ Nghê của ông

Nghê Cẩm Tân bây giờ dù có nói gì cô cũng nghe không lọt lỗ tai. Ông cũng không dám mở miệng, chỉ nhìn cô bằng ánh mắt từ ái của người cha, như nhìn thấy đứa con gái yêu thương đang cáu kỉnh với cha của mình.

Luyến Luyến thẹn quá thành giận, “Ông nhìn tôi với ánh mắt đó là có ý gì? Đừng hòng, ông đừng hòng dùng ánh mắt như vậy mà nhìn tôi, một chút quan hệ giữa tôi với ông cũng không có, tôi hận ông, hận ông chết đi được, tôi vĩnh viễn cũng sẽ không thừa nhận ông là cha của tôi, ông thật đê tiện, vô sỉ, xấu xa, hạ lưu tiểu nhân, tôi có chết cũng sẽ không tha thứ cho ông.”

Luyến Luyến” Hạ Hàn Tương không muốn nghe thấy con gái mình lại trách móc, mắng chửi quá khó nghe như vậy.

Tôi cũng hận mẹ.” Luyến Luyến đột nhiên chuyển hướng qua mẹ mình, trên gương mặt trắng bệch tràn ngập nỗi thống khổ, “Mẹ trước kia không phải như thế, mẹ là người hiểu rõ con nhất, rất hiểu rõ con người của con, so với mẹ càng không có ai hiểu được trong lòng con đối với người nhà họ Nghê hận đến mức nào, tại sao đến bây giờ mẹ lại nói giúp cho bọn họ?” Luyến Luyến thống khổ nhìn mẹ, cô cảm giác bản thân mình bị phản bội, cô nghĩ mẹ cũng giống như cô rất hận người nhà họ Nghê, thế nhưng, trên thực tế cô đã nghĩ sai rồi, buổi tối hôm nay, mẹ trầm mặc, khiến cô có cảm giác bản thân bị chính người thân yêu quý nhất của mình phản bội. “Mẹ, không phải mẹ cũng giống như con rất hận người nhà họ Nghê sao chứ? Vì lẽ gì mẹ lại phải nói giúp bọn họ? Mẹ có nghĩ qua cho cảm nhận của con không. Chẳng lẽ mẹ đã quên ông ta lúc trước đã đối đãi với mẹ con chúng ta như thế nào rồi sao chứ? Mẹ đã quên người nhà họ Nghê đã đối xử với chúng ta như thế nào sao? Chẳng lẽ mẹ cũng đã quên những năm gần đây chúng ta phải sống như thế nào sao. Không phải chúng ta chỉ ngày ngày phải đi xin lòng thương hại của người khác sao? Mẹ đã quên, hay là mẹ vẫn không quên được ông ta, hay là mẹ đến giờ phút này vẫn còn nhớ nhung người chồng bội bạc…

“Chát”

Một tiếng tát tay vang lên làm chấn động mọi người, ai cũng đứng ngây ngốc cả ra.

Hạ Hàn Tương kinh ngạc nhìn chằm chằm vào bàn tay mình, bà áy náy nhìn con gái, đau xót kêu lên: “Luyến Luyến…

Luyến Luyến một lúc lâu cũng chẳng có phản ứng gì, thật lâu sau đó, cô đột nhiên bình tĩnh ngơ ngác nhìn Hạ Hàn Tương, nhẹ giọng xin lỗi, “Thực xin lỗi, xin hãy tha thứ cho con đã nói năng không cẩn thận. Thực xin lỗi, đã quấy rầy!” Cô xoay người rời đi.

Cô rất bình tĩnh, bình tĩnh đến nỗi làm cho người khác sợ hãi. Nghê Chấn, Đường Khải, Phương Nhược Thủy vội dợm chân muốn đuổi theo, nhưng bị Long Thiếu Hạo ngăn lại, “Để tôi đi.

Long Thiếu Hạo rất nhanh đuổi theo kịp Luyến Luyến, dịu dàng hỏi: “Đi đâu? Anh đưa em đi.

Cô lẳng lặng cúi đầu, không nói một lời nào.

Sao rồi?” Hắn dịu dàng nâng cằm của cô lên, bất ngờ nhìn thấy nước mắt dàn dụa trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của cô. Long Thiếu Hạo chợt nhói lòng, anh âu yếm kéo cô vào trong lòng, dỗ dành: “Ngoan, đừng khóc, anh biết em rất đau khổ, nhưng em thương tâm nhiều như vậy làm anh rất đau lòng. Anh thật hận bản thân mình sao bất lực đến thế, anh thật hận chính mình tại sao không gặp em sớm hơn một chút, lại để em một mình chịu nhiều đau khổ đến như vậy. Luyến Luyến, trong lòng em có bao nhiêu đau khổ, hãy nói cho anh biết, anh nên làm như thế nào để giúp em nguôi ngoai đây, phải làm thế nào thì em mới có thể vui sướng hơn. Em thật muốn báo thù sao? Anh có thể giúp em, cho anh thời hạn một tháng, anh sẽ làm cho Tập đoàn Nghê thị từ nay trờ đi biến mất hẳn, còn nữa, Nghê Ngạo, Nghê Liệt, Nghê Tử Uyển, từng người một anh cũng không bỏ qua, anh muốn khiến cho từng người một trong bọn họ phải chịu những thống khổ hơn em gấp bội, gấp trăm lần, ngàn lần, còn nữa, những kẻ trước kia từng khi dễ em, em vẫn còn nhớ chứ? Em cứ việc liệt kê từng tên một anh sẽ không tha thứ cho chúng, vẫn còn nữa…

Đột nhiên, Luyến Luyến vươn tay vòng qua cổ kéo đầu anh xuống, dùng đôi môi mềm mại của cô khóa chặt miệng anh lại… Long Thiếu Hạo sững sờ trong tích tắt, lập tức lấy lại tinh thần, chuyển từ thế bị động sang chủ động, cuồng nhiệt hôn lấy đôi môi ngọt ngào của cô…

Nụ hôn vừa qua đi, Luyến Luyến tựa người vào lòng Long Thiếu Hạo. Lẳng lặng , lẳng lặng hưởng thụ cảm giác yên bình hạnh phúc…

Hạo, đủ rồi, anh đã làm cho em quá nhiều thứ rồi,..” Luyến Luyến nhẹ giọng nói, “Ra khỏi cánh cửa này, tất cả mọi chuyện đều xem như đã kết thúc, mục đích trả thù của em cũng đã xong.”

Long Thiếu Hạo không nói gì, lẳng lặng nghe cô nói.

Kỳ thật em cũng không giống như những lời mình nói hận người nhà họ Nghê nhiều đến như vậy. Nếu như trước kia em không từng gặp anh, em nhất định sẽ liều chết với người nhà họ Nghê, thế nhưng, bởi có anh, làm trái tim em rung động, khiến lòng em có tình yêu, có vướng bận, không dễ dàng buông bỏ, làm em cảm thấy luyến tiếc không nỡ ra đi. Chính anh đã mang niềm vui và hy vọng đến cho em, nghĩ đến anh, em đột nhiên luyến tiếc, không nỡ rời bỏ cái thế gian từng làm em vô cùng chán ghét này, bởi trên thế gian này có anh, bởi vì anh em mới biết được đời người còn có những thứ quan trọng hơn sự báo thù, đó là tình yêu đối với anh, toàn tâm toàn ý yêu anh, hết lòng yêu anh…

Luyến Luyến!“, Long Thiếu Hạo lúc này đây, lần đầu tiên nghe được những lời bày tỏ chân thành trong lòng cô, toàn thân anh rúng động, anh cảm thấy vô cùng cảm động và vui sướng, anh kích động đến nỗi hoàn toàn không thể thốt lên lời nào, chỉ có thể ôm siết cô vào trong lòng, dùng cằm di đi di lại trên mái tóc dài mềm mại của cô, hận bản thân không thể đem cô hòa nhập vào thân thể của chính mình. Trên thế gian này người anh yêu nhất là cô, chân thành yêu cô, kiếp nầy anh chỉ yêu duy nhất mỗi mình cô.

Luyến Luyến thân thiết đứng dựa vào người anh, trên mặt nở nụ cười sung sướng và ngập tràn hạnh phúc!

 


Advertisements

18 phản hồi to “THTS – Chương 49”

  1. mimi 17/12/2010 lúc 11:33 #

    tem

  2. huongga 17/12/2010 lúc 11:41 #

    sac.thui lay cia fong bi zay

  3. dark_witch13 17/12/2010 lúc 11:58 #

    Ruột phòng bì >_< *sờ sờ nắn nắn* Sao thấy nó dày dày thế ta ~^^~

    • dark_witch13 17/12/2010 lúc 12:03 #

      Ôi Hapy Ending ~^^~.Người xưa dạy cấm có sai “Ở hiền gặp lành mà ” ~^^~

    • tuong vi 17/12/2010 lúc 12:24 #

      can? than tien ma~

  4. Kun-san 17/12/2010 lúc 12:01 #

    Vip 3 zậy…kể ra lần đầu mằm top cung~ có cái sướng nga~~ hắc hắc

  5. tuong vi 17/12/2010 lúc 12:26 #

    thank ss

  6. Tsusumi 17/12/2010 lúc 12:36 #

    HE,HE rồi TT~TT
    Tks ss

  7. zonzon 17/12/2010 lúc 13:12 #

    ui,tinh yeu that la vi dai

  8. bitbeo 17/12/2010 lúc 13:30 #

    hết truyện chưa zậy nàng, kết thúc zậy là cũng tạm đc rùi he

  9. bunhe 17/12/2010 lúc 14:02 #

    oa.thỏa mãn.bâu nhiu ức chế đều tan biến hết.sung sướng_ing.thank hai nàng nhìu nhìu*kéo lại, lại đây ta sờ mó hun hít củm ơn tí nà*

  10. toramu 17/12/2010 lúc 15:36 #

    hihi, thank nàng nhìu nha, hay quá

  11. Tsusumi 17/12/2010 lúc 20:37 #

    Ôi~mới đc 1/2.LL sẽ còn phải chịu những đau khổ gì nữa đây.cả Hạo ca nữa.tình cảm mãnh liệt,ôn nhu ấy liệu có biến thành hận thù k,hay còn giữ đc k…k dám đọc T~T

  12. chau 17/12/2010 lúc 21:32 #

    cái này có HE k ss 😀

    • Caocao*Yurii 17/12/2010 lúc 21:35 #

      HE đó e 😀

      • chau 17/12/2010 lúc 21:41 #

        a vậy là wá sung sướng, yên tâm đọc đc rồi hihi

  13. banhmikhet 02/03/2012 lúc 22:03 #

    thanks nàng

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: