THTS – Chương 34

2 Th12

Chương 34

 


♥Edit: sunflower2white


Nghê Ngạo và Nghê Luyến Luyến bắt đầu chính thức hẹn hò.
Tình yêu hai người bình thản như nước, cùng ăn cơm, cùng xem điện ảnh, cùng đi dạo phố… , cũng giống như đại đa số các cặp tình nhân, tuy rằng không có nồng nàn cháy bỏng, nhưng trong mắt người ngoài cũng thật đáng hâm mộ.
Hôm nay là cuối tuần, tính ra họ hẹn hò cũng hơn một tháng, hai người hẹn gặp nhau ở quán cà phê.
“Ngạo, hôm nay có tiết mục gì sao?” Chiếc váy mày xanh táo của Luyến Luyến làm cho cô bớt đi vẻ lạnh lùng đồng thời tăng thêm vài phần sống động mỹ lệ, thật động lòng người.
“Em thì sao…? Muốn đi đâu?”
“Ra biển đi!” Vừa cất lời, cô liền thấy buồn. Từ lần chia tay với Hạo ở biển đến đã qua một khoản thời gian rất dài cô cũng không gặp lại anh. Đôi khi cũng tình thấy anh vài lần lúc ở trường, nhưng mỗi lần thấy bóng dáng Hạo cô đơn đều khiến cô đau lòng muốn khóc. Cô nghe nói, anh và Nghê Tử Uyển đã làm hò với nhau. Vì sao không phải là người khác, mà phải là cô ấy? Anh ấy đã biết, người nhà họ Nghê, ai nấy cũng đều là kẻ thù của cô. Vì sao không chọn ai khác, cố tình chọn Từ Uyển? Hạo thích cô ấy sao? Nếu có một ngày, cô và Nghê Tử Uyển một trong hai phải có một người bị thương, Hạo lựa chọn giúp ai?
“Hôm nay giớ hơi mạnh, biển sẽ rất lạnh, em mặc váy thật bất tiện, chúng ta đổi chỗ khác được không?” Vì tiếp cận nàng với mục đích không đơn thuần, nên với cô, Nghê Ngạo luôn cảm thấy áy náy trong lòng. Hắn không yêu cô nhưng hắn thật sự vì nàng mà đau lòng, đây cũng xem như là bồi thường tâm lý!
“Em nghĩ sao? … Luyến Luyến … Luyến Luyến…” Thấy cô ngẩn người, Nghê Ngạo liên tục gọi to vài tiếng.
Luyến Luyến nhanh chóng lấy lại tinh thần, nhẹ giọng giải thích, “Xin lỗi, em có chút không thoải mái, ta đi toilet một chút.” Nói xong, cầm ví rời khỏi chỗ ngồi.
Nghê Ngạo tiếp tục uống cà phê, nhìn ngắm phong cảnh bên ngoài. Đột nhiên mắt hắn sáng lên, nhìn thấy bóng dáng xinh đẹp của một người quen, vội vàng đứng dậy chạy ra ngoài, hắn đã quên Luyến Luyến trong toilet mà đuổi theo bóng dáng kia.
“Uy, Ngạo…” Từ toilet đi ra Luyến Luyến vừa lúc thấy bóng dáng hắn lao ra. Nàng nhìn thấy hắn ở ven đường kéo lại một cô gái, hai người dường như đang tranh cãi, cái cô gái kia chỉ vào mũi Nghê Ngạo mắng to, nhưng Nghê Ngạo thoạt nhìn vô cùng vui sướng, lại còn thỏa mãn. Hắn thích nàng! Luyến Luyến lập tức nhận ra.
Xem ra kế hoạch có thay đổi!
“Ngạo, cái cô gái xinh đẹp này là ai vậy?” Luyến Luyến lặng yên không một tiếng động đi đến cạnh hai người họ, thân mật kéo tay hắn, công khai mối quan hệ của cô và hắn, “Anh không thay em giới thiệu một chút sao ?”
Nghê Ngạo xấu hổ, nhìn cô gái kia giới thiệu sơ lược, “Cô ấy là Lâm Tinh Thần, đây là Nghê Luyến Luyến.”
“Hai người cùng một họ, Ngạo, cô ấy chính là cô em gái bảo bối mà anh thường hay nhắc tới phải không?” Lâm Tinh Thần tò mò nhìn thẳng vào Luyến Luyến, khen: “Ngạo, em gái anh thật khá nha!”
Luyến Luyến liếc mắt liền nhìn ra ý đồ của Nghê Ngạo, hắn muốn nói cho qua chuyện, cô sao có thể để cho hắn qua ải dễ như vậy. Tuy rằng cô cũng không chán ghét cô gái này, nhưng ai bảo người cô ta thích là Nghê Ngạo.
Luyến Luyến thân thiện chìa tay ra nói, “Lâm tiểu thư, xin chào, rất vui được quen biết cô, tôi là bạn gái của Ngạo, bạn của Ngạo đương nhiên cũng là bạn của tôi, sau này nếu có rảnh tới tìm tôi chơi nha!”
Lâm Tinh Thần ánh mắt đột nhiên ảm đạm, thì ra hắn đã có bạn gái, không ngờ hắn dám lừa dối cô, nói hắn không có bạn gái, tên lừa đảo này, vương bát đản, hung hăng trừng mắt liếc nhìn Nghê Ngạo, cô lịch sự bắt tay Luyến Luyến, “Nghê tiểu thư, xin chào.”
“Lâm tiểu thư, nhìn cô hình như nhỏ tuổi hon tôi, thôi thì cô hãy gọi tôi là chị, tôi gọi cô là Tinh Thần được không?”
“Hay lắm!” Lâm Tinh Thần rất thích Luyến Luyến, “Nhưng mà… , tôi tuy rằng thoạt nhìn so với thực tế thì nhỏ hơn, nhưng mà tôi đã hai mươi tuổi, cô bao nhiêu?” Nàng cẩn thận hỏi.
“A? Thật là nhìn không ra nha!” Luyến Luyến có hơi xấu hổ, “Nếu vậy cô không cần gọi tôi là chị, trực tiếp gọi tên đi, vì tôi còn nhỏ hơn cô một tuổi.”
“Rất vui được quen biết cô, Luyến Luyến, chỉ là tôi còn có chút việc gấp, để hôm nào tiện thì chúng ta hẹn ra ngoài nói chuyện sau nha.” Lâm Tinh Thần trước khi đi còn không quên hung hăng trừng mắt liếc Nghê Ngạo, tên đàn ông xấu xa chết tiệt, có bạn gái tốt, xinh đẹp, cá tính như vậy, không ngờ còn dám tới trêu chọc cô, đàn ông quả nhiên không có một người nào tốt cả.
“Tinh Thần…” Nghê Ngạo vô cùng sốt ruột, muốn đuổi theo Tinh Thần, nhưng bên cạnh có Luyến Luyến vướng lại, tuy rằng hắn cũng không yêu Luyến Luyến, nhưng hiện tại cô là bạn gái hắn, hắn không thể không bận tâm cảm giác của cô. Chết tiệt! Thật ra hắn đã lâm vào thảm cảnh nào đây? Trở mặt với bạn tốt, theo đuổi người con gái mà hắn không thương, lại còn không thể theo đuổi người con gái hắn yêu. Trời ơi! Hắn đã mắc nợ gì ông trời chứ? Không được, cứ tiếp tục thế này, sớm muộn hắn cũng mất đi Tinh Thần. Mặt khác, ở cạnh Luyến Luyến càng lâu, sẽ khiến cô ấy tổn thương càng sâu, cho nên, chuyện này phải giải quyết thật nhanh.

oOo

Nghê Ngạo về đến nhà, trực tiếp gõ cửa phòng Nghê Tử Uyển.
“Anh Hai, anh đã về, sao hôm nay về sớm vậy?” Nghê Tử Uyển ngồi thoa son môi ở bàn trang điểm hỏi
“Anh có việc muốn nói.” Nghê Ngạo nghiêm túc nói.
“Được, anh nói đi, nhưng chỉ có mười phút thôi nha, anh Thiếu Hạo sẽ tới đón em ngay bây giờ, anh ấy không thích chờ đợi.” Tâm tình của cô vô cùng tốt, giờ cô đã là bạn gái duy nhất bên cạnh anh Thiếu Hạo. Đời này không có người đàn ông nào tốt hơn Thiếu Hạo cả. Chỉ có cái ả tiện nhân kia không có mắt mới bỏ rơi anh Hạo thôi.
“Em và Hạo tiến triển thế nào ?” Nghê Ngạo quan tâm hỏi.
“Tốt lắm! Chứ còn sao nữa?” Nghê Tử Uyển không chú ý đến sắc mặt nghiêm trọng của hắn, nàng mãi đám chìm trong hạnh phúc chính mình.
“Vậy sao?” Nghê Ngạo thì thầm, vậy bây giờ hắn có thể nói lời chia tay với Luyến Luyến rồi.
“Anh Hai, có chuyện gì thì nói nhanh đi.” Cô dường như vừa nghe được hai chữ chia tay, không phải anh Hai muốn chia ta với ả kia chứ? Khó lắm cô với anh Hạo mới bắt đầu trở lại với nhau, tình cảm còn chưa phát triển ổn định, cô tuyệt đối không cho phép bất cứ chuyện gì làm ảnh hưởng.
Nghê Ngạo nói thẳng ra quyết định của mình, “Em bắt đầu hẹn hò với hạo, như vậy nhiệm vụ của anh cũng coi như hoàn thành, anh nghĩ đã đến lúc nói lời chia tay với Luyến Luyến.”
“Không được! “ Nghê Tử Uyển kêu to, “Bây giờ không được.”
“Tại sao? Mục đích của em không phải đã đạt được rồi sao?” Nghê Ngạo cau mày nhưng cũng không có vẻ hờn giận.
Nghê Tử Uyển nóng nảy, “Không được, anh Hai, anh và ả mới hẹn hò một tháng, tình cảm của em và anh Hạo cũng chưa ổn định, nếu hai người chia tay, ả kia tức giận rồi đi tìm anh Hạo thì làm sao? Kế hoạch này của chúng ta không phải sẽ trở thành kiếm củi ba năm thiêu trong một giờ sao?”
“Lần này anh không lo được nhiều như vậy, anh đã giúp em đạt được mục đích, chuyện còn lại em tự nghĩ đi. Vả lại, mục đích hẹn hò của Hạo với em cũng không đơn giản đâu, em cẩn thận tốt hơn.” Lần này, Nghê Ngạo thật sự quyết tâm, dù bất kể chuyện gì cũng không lo đến chuyện tình cảm của em mình và Long Thiếu Hạo nữa. Không thèm để ý đến tiếng hét của Nghê Tử Uyển, hắn rời khỏi phòng, đầu cũng không một lần xoay lại.

 


Advertisements

11 phản hồi to “THTS – Chương 34”

  1. mimi 02/12/2010 lúc 14:53 #

    thanks

    • mimi 03/12/2010 lúc 00:03 #

      quên chưa lấy tem
      cám ơn nàng
      truyện hay quá
      Ghét NTU ghê

      • dark_witch13 03/12/2010 lúc 06:50 #

        Ôi nàng ghét có mỗi mình NTU còn đỡ ta nghét cả nhà họ Nghê tất nhiên là trừ Luyến tỷ tỷ.H0k bjk tên NN này bjk LL là em của Đường Khải chưa nhỉ?Nếu bjk rùi mà còn đối xử như vậy ta đem đi xử bắn >o<

  2. zenny.s2 02/12/2010 lúc 15:01 #

    tem aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa

  3. zonzon 02/12/2010 lúc 15:03 #

    vip 3. Nghe Ngao som rut lui thi con gi vui de LL choi nua

  4. Kunkunluv 02/12/2010 lúc 16:55 #

    2 ae nhà này bị tự kỷ a…. Ghét… Thank sis đa dicH

  5. loopah 02/12/2010 lúc 20:45 #

    thanks ss 🙂

  6. winter 02/12/2010 lúc 20:56 #

    thanks

  7. layla 19/12/2010 lúc 09:14 #

    chap này thích Ngạo, ít ra cũng yêu ghét rõ ràng mà dừng đúng lúc, cũng có chí khí mỗi tội có cô em đáng chết thôi, thương anh này lắm

  8. socxanh 17/07/2011 lúc 23:46 #

    Thanks

  9. minhtrang024 19/12/2011 lúc 11:12 #

    ai da mình mún chửi, “con bà nó, con mẹ nó, cả nhà đều vô sĩ, ích kỷ, ta mún chém !!!!”….xả xong rồi, kịch hay còn ở phía trước

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: