THTS – Chương 27

24 Th11

Chương 27

 

♥Edit: Sunflower2white

 

Luyến Luyến tỉnh lại vào nữa đêm, đám người náo nhiệt lúc ban ngày đã đi hết, chỉ còn Long Thiếu Hạo ở lại trông cô.

Nhìn thấy hắn nằm ngủ trong tư thế không thoải mái trên sô pha, nhớ tới trong mộng dường như đã nghe được những lời thâm tình, đó là sự thật sao? Hắn yêu cô sao? Nếu như là trước kia, nghe được những lời chân thật như thế, cô nghĩ, cô cũng sẽ giống như những thiếu nữ trên thế giới này mừng rỡ đến phát điên. Thế nhưng…, hắn ưu tú như vậy, tốt đẹp như vậy, mà cô từ cái khoảnh khắc đánh mất đi sự thuần khiết kia, cô đã không còn đủ tư cách yêu hắn, cô đã không còn xứng với hắn, hắn xứng đáng có một cô gái tốt hơn, như là Nhược Thủy hay Nghê Tử Uyển…

Nhưng tại vì sao lòng của cô lại đau như vậy?

Luyến Luyến rút kim truyền dịch ra, cầm lấy tấm chăn, nhẹ nhàng phủ lên người hắn. Nhìn gần vào, cô thấy hắn đã gầy đi. Mấy ngày nay nhất định là vì cô mà nhọc thân rồi. Tuy trong lòng đã quyết tâm buông trôi mọi thứ, nhưng nhìn thấy gương mặt khôi ngô hoàn mỹ của hắn, , cô vẫn không tự chủ được vì hắn mà động tâm. Chỉ là, cô biết cuộc đời này cô được định là vô duyên với tình yêu .

Mẹ đã có chú Phương chiếu cố, cô không có gì phải lo lắng nữa.

Còn hắn, cô tin rằng, không có cô hắn cũng sẽ ổn thôi.

Cho nên về phần mình, chỉ còn lại có cừu hận.

oOo

Sáng sớm, ánh dương ấm áp hòa nhã chiếu vào phòng bệnh.

Long Thiếu Hạo vừa mở hai mắt, thấy đứng có người đứng ở bên cửa sổ, “Luyến Luyến?” Hắn kinh hỉ không thôi, “Em đã tỉnh.” Hắn thuận tiện đứng lên, tấm chăn trên người rơi xuống, hắn chậm rãi xoay người lại nhìn Luyến Luyến, cười híp mắt .

“Là em giúp anh đắp chăn à?” Hắn gần như có thể khẳng định, miệng nói vô cùng đắc ý, dường như không kìm chế được, hắn thật sự rất vui vẻ! Tiểu Luyến Luyến đối với hắn cũng không phải thờ ơ, không phải sao?

“Tôi muốn xuất viện.” Bất ngờ, Luyến Luyến đối với Long Thiếu Hạo lộ ra một nụ cười nhẹ.

Long Thiếu Hạo quả thực thụ sủng nhược kinh. Quen biết Luyến Luyến lâu như vậy,  nhưng hắn chưa từng thấy nàng cười qua, nếu có, cũng chỉ là cười lạnh, cười nhạo, nhưng hiện tại không ngờ nàng lại nở nụ cười với hắn, việc này có ý nghĩa gì? Long Thiếu Hạo mừng như điên, thế nhưng, lại không dám suy nghĩ nhiều quá mức, sợ bản thân đa tình, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, thật ra chỉ cần Luyến Luyến vui vẻ là tốt rồi, những thứ khác hắn không quan tâm . Mà nụ cười của cô quả thật giống hệt như trong tưởng tượng của hắn đều ngọt ngào đến say mê lòng người, hắn quả thực rất yêu cô.

Long Thiếu Hạo bị mê hoặc đến choáng váng mặt mày, hoa cả mắt, ngây ngốc gật đầu, “Được.”

“Cám ơn” Luyến Luyến đúng như hắn nói, trên mặt có một chút ý cười ôn nhu.

Cám ơn anh, Long Thiếu Hạo, cám ơn anh nguyện ý yêu tôi. Chỉ cần biết trên thế giới này còn có một người đàn ông giống anh yêu tôi, tôi đã mãn nguyện rồi . Cừu hận của ta, ân oán của ta, ta sẽ tự mình xử lý, chờ sau khi mọi chuyện kết thúc, ta cũng vĩnh viễn biến mất trước mặt các ngươi, cho nên, hiện tại để cho ta ích kỷ một chút, tranh thủ hưởng thụ cái giây phút hạnh phúc ngắn ngủi này. Long Thiếu Hạo, xin ngươi hãy tha thứ cho ta.

oOo

Sau lúc xuất viện, Luyến Luyến rõ ràng trở nên lầm lì, lạnh nhạt thờ ơ hơn. Cả người cô như bị bao phủ trong lớp băng ngàn năm, tản ra khí lạnh như băng tuyết. Cô lại lùi về trong thế giới của riêng mình, bất luận ai hỏi đến chuyện ngày hôm ấy, cô cũng nói năng thận trọng, cự tuyệt trả lời, cũng nghiêm cấm bất luận kẻ nào đi điều tra truy vấn. Do Luyến Luyến kiên quyết ngăn cản nên mọi người không hề dám hỏi nhiều.Ai cũng sợ làm cô nhớ lại việc đau thương đó. Mọi người dường như đã cùng nhau bàn bạc thỏa thuận, đối với việc này không hề đề cập tới.

Nhưng điều khiến cho kẻ khác bất ngờ chính là, Luyến Luyến có thể bất luận đối với kẻ nào lãnh đạm, nhưng cô vừa nhìn thấy Long Thiếu Hạo, thái độ cứng rắn cũng sẽ mềm yếu đi, khiến kẻ khác cũng lấy làm lạ.

Đối với thái độ thay đổi của Luyến Luyến, hầu như tất cả mọi người đều rất lạc quan, bởi vì, Long Thiếu Hạo đối với Luyến Luyến quan tâm cùng cưng chìu say đắm là việc rõ như ban ngày, hắn thật sự vô cùng yêu thương cô.

Bây giờ hai người ngày ngày đều dính cùng một chỗ, mặc dù chưa đến mức tình nồng ý ngọt, nhưng là hoà thuận vui vẻ. Long Thiếu Hạo suốt ngày tràn ngập vui sướng khiến cho ai nhìn cũng thấy khuôn mặt tươi cười hạnh phúc, mênh mông như biển.

Advertisements

13 phản hồi to “THTS – Chương 27”

  1. loopah 24/11/2010 lúc 13:35 #

    a ngắn
    thanks ss 🙂

  2. zenny.s2 24/11/2010 lúc 13:39 #

    nàng trước hk lấy tem
    ta lấy tem nUn ôm nUn phong bì hehe
    tks nàng

  3. dark_witch13 24/11/2010 lúc 13:39 #

    Hix hix em ngặm phong bì đi tự kỷ đây.Bạn loopah nhanh hơn em co 4 phút àh >”<

    • zenny.s2 24/11/2010 lúc 13:43 #

      ta còn nhanh hơn nàng mấy s nà
      ta giựt phong bì ùi nàng ơy hehe

  4. thanhthuy 24/11/2010 lúc 13:41 #

    thanks nang!

  5. panamitachan 24/11/2010 lúc 13:56 #

    tks ss

  6. Litter J 24/11/2010 lúc 14:12 #

    em LL chuẩn bị làm j vầy,đi báo trù sao. Mong 1 chap nó dài ra dc 1 tỵ T_T

    • Litter J 24/11/2010 lúc 16:00 #

      quên mất, thank nàng X:X

  7. sky.pla 24/11/2010 lúc 14:30 #

    Ngay từ chap đầu ta đã thấy thích! 1 t.y không cần quá nghĩ suy. iu chỉ là iu. là hiện tại không phải quá khứ chả cần bik tương lai…
    Đừng từ bỏ bộ truyện này nha ; cố dịch đến cùng nha ; nhớ nha!!!
    Thật sự thích. cảm ơn chân thành
    *chờ đợi*

  8. winter 25/11/2010 lúc 09:30 #

    thanks !

  9. Kún ♥ Nhi 25/11/2010 lúc 11:22 #

    keo dính phong bì :))/. thanks nàng iu

  10. HAn HAn 17/12/2010 lúc 15:36 #

    thanks

  11. socxanh 17/07/2011 lúc 23:23 #

    Thanks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: