THTS – Chương 13

3 Th11

CHƯƠNG 13

 

 

♥Edit: Cào cào

 

Luyến Luyến kiên trì yêu cầu nên cuối cùng cũng được Phương Quân Nghiễn, Đường Khải và Nhược Thuỷ đồng ý để nàng được đi bằng xe buýt đến trường. Lý do nàng đã quen đi xe buýt rồi cũng không thích bị người khác chú ý.

Sáng hôm sau, nàng liền bắt đầu đón xe buýt đi học. Xe đến trạm cách trường còn một khoảng khá xa, Luyến Luyến phải đi bộ, trường Bắc Hoàng nằm ở giữa sườn núi, haiz thiệt là mệt.

Một mình yên lặng đi trên đường nhìn các loại xe thể thao mới cáu chạy qua, thật không hổ là một trường học dành cho giới quý tộc thượng lưu, từng loại xe đều là được nhập khẩu Mercedes, Audi, Porsche, Ferrari,Ronroye,… nàng là người duy nhất đi xe buýt đến trường.

Lại một chiếc xe thể thao đi qua, Luyến Luyến lơ đểnh, tiếp tục đi lên phía trước không nhìn qua, nhưng chiếc xe đó lại đột nhiên lùi lại trước mặt nàng.

Long Thiếu Hạo quay kính cửa xe xuống, kinh hỉ khi nhìn thấy nàng, “Thật là em? Anh còn tưởng là mình hoa mắt, đến trường sao? Anh đưa ngươi một đoạn.”

Luyến Luyến không để ý đến hắn, vẫn tiếp tục đi.

Long Thiếu hạo Đành chạy chậm lại đi song song với nàng, một bên lái xe một bên nhô đầu ra nói chuyện cùng nàng. “Học muội, chào em, đừng không để ý đến anh chứ, anh chỉ thành tâm thành ý muốn làm bạn với em thôi mà. Lần đầu tiên chúng ta gặp, em không phải như vậy, khi đó thoạt nhìn cũng không phải là em nói nhiều nhưng không đến mức giống như hiện tại một câu cũng không nói a, lần đó anh biết em là một cô gái trọng nghĩa, sao giờ lại biến thành như vậy? Có phải đã xãy ra chuyện gì? Đúng rồi, em vì sao đột nhiên lại chuyển trường?”

Luyến Luyến vẫn lạnh lùng, không nói chuyện cũng không nhìn hắn, căn bản là hắn không tồn tại trong mắt nàng. Long Thiếu Hạo không nỗi giận, tiếp tục lầm bầm lầu bầu bên tai nàng, tự hỏi tự đáp.

“Còn nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau không? Anh chưa bao giờ gặp qua cô gái nào đặc biệt như vậy, anh cùng Nhược Thuỷ ở cửa hàng tiện lợi cãi nhau, em nói chúng ta trở ngại việc buôn bán của quán, chạy tới bảo bọn anh rời đi,…” Long Thiếu Hạo đắm chìm trong ký ức của mình, “Em châm chọc còn khiêu khích anh lại mắng cho anh một trận, còn khuyên Nhược Thuỷ bỏ anh, lúc ấy anh nghĩ cô gái này thật thú vị…” Long Thiếu Hạo kìm không được cười khẽ, “Anh thật sự chưa bao giờ xem trọng phụ nữ, nhưng đây là lần đầu, anh là lần đầu vì một nữ nhân mà chạy đi tìm khắp nơi, nhưng không ngờ em lại chuyển trường, lại chuyển nhà, hại anh thật sự mệt mõi. Nhưng không nghĩ tới thế giới này thật là nhỏ, quay một vòng em lại đứng trước mặt anh, em không biết khi gặp em mừng bao nhiêu đâu, nhất định là ông trời không bạc đãi người mà…”

Là hắn, ra là người Nhược Thuỷ nhớ mãi không quên, bạn trai cũ à. Ngày đó, là hắn…

Luyến Luyến dừng bước, chiếc xe đi theo cũng dừng lại. Lần đầu tiên nàng đưa mắt nhìn hắn.

Hình dáng hắn rất đẹp, tựa như điêu khắc, mày rậm mũi cao, diện mạo không giống người Trung quốc, hẳn là con lai, càng tuấn mỹ phi phàm hắn càng tản mát một loại khí chất tôn quý, trên khuôn mặt mang theo một nụ cười bất cần đời, làm cho người ta cảm thấy không lạnh mà là cảm giác áp bách.

Hắn không phải là người bình thường, Luyến Luyến cơ hồ có thể khẳng định điều này.

“Ngươi cùng Nhược Thuỷ có quan hệ gì?” Nàng lần đầu tiên mở miệng hỏi hắn.

“Em quen Nhược Thuỷ sao? Vậy em trước kia có biết anh không? Sao anh chưa từng thấy em?” Long Thiếu Hạo vội hỏi, nhưng ánh mắt nàng càng ngày càng lạnh như băng, thanh âm hắn cũng càng lúc càng nhỏ: “Quen nhau ba tháng, qua ba tháng liền chia tay, đúng rồi, chúng ta lần đầu tiên gặp là ngày ta chia tay với Nhược Thuỷ đó.”

“Vì sao lại chia tay?” Nàng hỏi.

“Đương nhiên vì không yêu nàng.” Long Thiếu Hạo trả lời như đó là đương nhiên.

Luyến Luyến giận tái mặt, “Một khi đã không thương yêu nàng thì sao lại đồng ý quen? Ngươi lừa gạt tình cảm của nàng sao?” Nàng nghĩ như vậy lập tức sắc mặt rất khó coi.

“Cái gì mà lừa gạt tình cảm, em đừng nói nghiêm trọng như vậy. Nhược Thuỷ không nói cho em nghe sao? Anh với nàng kết giao là do ước định của nàng, nếu nàng không có cách nào trong ba tháng làm anh yêu nàng thì cả hai chia tay. Anh nể mặt Khải nên mới đáp ứng yêu cầu của nàng. Em đừng hiểu lầm, anh cũng không phải loại công tử đào hoa, anh chỉ là…”

“Ngươi không cần giải thích.” Luyến luyến ngắt ngang lời nói của hắn, xoay người bước đi.

Long Thiếu Hạo lái xe theo phía sau, miệng vẫn nói thầm: Không giải thích không được a, nếu không, còn chưa bắt đầu em đã cho anh knockout, anh không phải là ngưới mới gặp trở ngại đã quay đầu.

“Học muội, em từ từ, từ từ a.” Long Thiếu Hạo lái xe đuổi theo.

Một tổ hợp kì quái, một người đi bộ còn người kia lái xe đuổi theo, khiến cho những chiếc xe đi ngang phải chú ý.

“Ca, anh mau nhìn, là xe Hạo.” Nghê Tử Uyển chỉ vào xe hô to.

“Phải không? Ở đâu? Cho anh xem”. Nghê Liệt vội vàng nhìn, “Thật là xe Hạo a, xe hắn bị sao vậy, hỏng rồi à? A, cô gái bên cạnh kia là ai, nhìn rất đẹp đó.”

Bên trong xe Nghê Ngạo đang chợp mắt đột nhiên mở to nhìn ra cửa sổ xe, cau mày.

“Xuống xe, em muốn xuống xe.” Nghê Tử Uyển hô to, không đợi xe dừng lại đã vội vàng nhảy xuống xe.

“Tử Uyển”. Nghê Liệt tức giận rống to. Hắn cũng nhảy xuống xe theo sau.

“Nhị thiếu gia…” Tài xế nhìn Nghê Ngạo.

“Chú Vương, cứ lái xe theo sau.” Nghê Ngạo thở dài, bất đắc dĩ mở cửa xe đi nhanh ra phía trước đầu xe.

“Hạo, anh sao lại đi cùng với con hồ ly tinh này?” Nghê Tử Uyển xông lên trước chất vấn hắn.

“Đúng vậy cậu là bạn trai Tử Uyển, sao lại cùng với người khác dây dưa không rõ?” Nghê Liệt rất khó chịu. Tuy rằng nữ nhân này so với Tử Uyển xinh đẹp hơn nhưng hắn tuyệt không cho phép Long Thiếu Hạo có lỗi với em gái hắn.

“Liệt ngươi đừng quản.” Long Thiếu Hạo không kiên nhẫn cùng huynh muội này dây dưa, nhìn thấy Luyến Luyến càng lúc càng xa, hắn bỏ xe lại nhanh đuổi theo nàng, hoàn toàn không nhìn thấy sự tồn tại của anh em họ Nghê.

Nghê Tử Uyển tức giận, lập tức chạy theo hắn, “Hạo, anh từ từ a.”

“Tử Uyển, em chạy chậm một chút, cẩn thận.” Nghê Liệt ở sau hô to.

Advertisements

11 phản hồi to “THTS – Chương 13”

  1. tramynguyen 03/11/2010 lúc 21:42 #

    tem

  2. dinhchi 03/11/2010 lúc 21:58 #

    tem! oi truyen hay qua! mong cho chap moi cua ban

  3. Ily27 03/11/2010 lúc 22:50 #

    Giờ này mà chưa có ai lấy phong bì a? Vậy mình lấy đây!

  4. panamitachan 03/11/2010 lúc 22:58 #

    rất chi là ghét 2 a e nhà kia, zô zuyên dã man >~<

  5. loopah 03/11/2010 lúc 23:42 #

    chạy nhanh lên rồi ngã nhanh lên 🙂
    sứt đầu mẻ trán rồi ăn vạ đi
    mình thật là ác 🙂

  6. Kún ♥ Nhi 04/11/2010 lúc 00:37 #

    mình đi bộ đến số 6 được gì không ạ 😦

  7. bunhe 04/11/2010 lúc 11:53 #

    thui.ngậm ngùi con số 7.thank hai nàng.đang ốm nhưng vẫn cố mò vào đọc truyện.may mờ có chương mới.ko bõ công a

  8. Yuujin 08/11/2010 lúc 15:42 #

    2 anh em nhà này phiền phức thật… bị bỏ là đúng…

  9. HAn HAn 17/12/2010 lúc 15:21 #

    thanks

  10. socxanh 17/07/2011 lúc 22:11 #

    Thanks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: