THTS – Chương 11

29 Th10

CHƯƠNG 11

 


♥Edit: Cào cào


Đến giờ nghĩ trưa, Luyến Luyến một mình đi ra rừng cây phía sau trường học, tìm được chổ đất trống nằm xuống định chợp mắt một chút.

Long Thiếu Hạo bước nhẹ nhàng đi đến khu vực hắn thường đến nghĩ ngơi, từ khi hắn thường đến khu vực này trong Bắc Hoàng, nơi đây đã thành cấm địa, trừ phi là người hắn cho phép, người bình thường không thể bước vào khu rừng nhỏ này. Cho nên khi hắn từ xa thấy có người ở trong này, hắn còn tưởng hai mắt của mình nhìn lầm rồi.

Nhìn thấy mái tóc đen dài hắn biết đó là một nữ sinh, Long Thiếu Hạo nhất thời hưng trí, hắn không ngờ có người dám vi phạm mệnh lệnh của hắn, dám đi vào lãnh địa của hắn lá gan của nàng không nhỏ, nếu nàng là vì khiến cho hắn chú ý mới làm như vậy, vậy thì hắn sẽ rất nhanh làm cho nàng biết vi phạm mệnh lệnh của hắn sẽ có kết cục gì. Tuyệt đối làm nàng cả đời khó quên.

Long Thiếu Hạo chân bước nhẹ nhàng để không làm nàng tỉnh dậy.

Có cái gì liếm trên mặt nàng, Luyến Luyến mơ mơ màng màng cảm giác ẩm ướt trên mặt, nàng huơ tay lung tung, “Tránh ra”.

Còn chưa tỉnh? Long Thiếu Hạo tiếp tục liếm mặt nàng.

Được rồi, Luyến Luyến tức giận mở to mắt, tìm xem cái gì quấy rầy giấc ngủ của nàng— vừa mở mắt ra là khuôn mặt tuấn tú phong đại sát gần mặt nàng, đầu lưỡi hắn không kịp thu hồi, bốn mắt nhìn nhau—-

“A!——” Luyến Luyến thét lên, đẩy hắn ra, nàng liên tục lùi về sau. Cả ngươi run rẩy, vừa sợ vừa trừng mắt nhìn nam nhân lạ lẫm trước mắt.

“Là cô!” Long Thiếu Hạo mừng như điên khi nhìn thấy nàng. Hắn xông lên phía trước cầm lấy tay nàng, “Thật là cô?”

“Tránh ra” Sự đụng chạm của hắn làm Luyến luyến sợ hãi cực độ. Đột nhiên toàn thân đau đớn, nàng thống khổ vỗ vỗ ngực, tay kia liều mạng ngăn cản không để hắn lại gần, “Cút ngay, không được đến gần ta”.

“Được được, anh không đến gần em, anh không đến gần em, em đừng lo, trông em rất khó chịu, anh đưa em đi bệnh viện được không?” Long Thiếu Hạo thấy nàng bộ dạng thống khổ lòng nóng như lửa đốt.

“Không cần – ngươi- quan tâm, đàn ông – không – không có – người nào tốt cả”. Nàng thở dồn dập, ánh mắt trừng trừng nhìn hắn, sợ hắn thừa dịp nàng không chú ý lại tới gần.

“Hiện tại không phải lúc thảo luận xem đàn ông có tốt hay không, em nếu không đi bệnh viện sẽ không chịu được nữa đâu.” Nhìn nàng khổ sở Long Thiếu Hạo hận không thể đem nàng đi bệnh viện ngay được.

“Không – không cần ngươi lo.” Luyến Luyến hô hấp càng ngày càng dồn dập.

“Em, nữ nhân chết tiệt này.” Long Thiếu Hạo không nhịn được mắng nàng. Thấy nàng như muốn xỉu, hắn đột nhiên xông lên trong phút chốc áp môi lên môi nàng độ khí.

Luyến Luyến tức giận trừng mắt nhìn hắn, hận không thể băm vầm hắn ra ngàn mảnh.

“A——” một tiếng thét phá tan bầu trời.

Có người tới.

Long Thiếu Hạo lưu luyến không muốn rời Luyến Luyến ra, thân thể nàng thật mềm mại, làn da như bạch ngọc, môi nàng thật thơm, hắn thật chỉ muốn cột chặt nàng vào với hắn thôi. Ngược lại, phản ứng đầu tiên của Luyến Luyến chính là tàn nhẫn đưa tay tát cho hắn một cái.

Tiếng vang thanh thuý làm mọi người nhất thời sợ đến ngây người, Luyến Luyến thừa dịp hắn đang ngẩn người lấy hết sức đẩy hắn ra, xoay người chạy ra khỏi rừng cây.

Nghê Tử Uyển cùng Nghê Ngạo đứng xem đến choáng váng.

“A!” lại là tiếng thét của Nghê Tử Uyển, “Long Thiếu Hạo, anh thất quá đáng, em mới là bạn gái của anh, sao anh có thể làm như vậy? Con hồ ly tinh kia là ai? Ta muốn giết ả.”

Long Thiếu Hạo thu hồi ánh mắt si mê lưu luyến, bất đắc dĩ xoay mình trợn mắt nhìn Nghê Ngạo, “Sao các người lại đến đây?”

Nghê Ngạo nhìn về phía em gái bảo bối, thở dài. Hắn cũng là bị Tử Uyển quấn lấy không chịu nỗi mới vi phạm lệnh cấm của Hạo mang nàng vào rừng cây này.

Long Thiếu Hạo hiểu được Nghê Ngạo đang khó xử, nên cũng không trách cứ gì hắn. “Đi thôi, chúng ta ra ngoài, kêu Khải đến”. Hắn kéo tay Nghê Ngạo đi qua trước mặt Nghê tử Uyển.

“Tử Uyển…”

“Mặc kệ nàng.” Long Thiếu Hạo không thèm nhìn đến nàng sắc mặt đang cực kì khó coi.

“Hạo, đừng đối xử với Tử Uyển như vậy”, Nghê Ngạo không đành lòng nhìn đứa em bảo bối này thương tâm. “Tuy chuyện cậu cùng Tử Uyển tớ không nên nhúng tay vào, nhưng Tử Uyển dù sao cũng là em gái của tớ, tớ không thể nhìn cậu tổn thương nó, cậu có thể nể mặt tớ mà đối xử tốt với nó một chút không, tối thiểu thì trong ba tháng ước định này cậu đừng làm chuyện gì có lỗi với Tử Uyển. Nếu không tớ tuyệt không tha cho cậu cùng cô gái kia.”

“Cậu uy hiếp tớ?” Long Thiếu Hạo tức giận.

“Phải”. Nghê Ngạo kiên định nhìn hắn, “Tớ chỉ hy vọng cậu đối tốt với Tử Uyển, không tổn thương tình cảm của nó”.

“Vậy sao?” Long Thiếu Hạo mặt không chút thay đổi, lạnh lùng nhìn thoáng qua Nghê Ngạo, sau đó chuyển hướng sang Nghê Tử Uyển, “Ước định ba tháng huỷ bỏ”.

“Không, em không đồng ý.” Nghê Tử Uyển thất thanh thét lên, “Em tuyệt không đồng ý.”

“Hạo, là em không đúng, em không nên bắt anh hai quản chuyện chúng ta, em lập tức kêu anh hai không được xen vào chuyện chúng ta nữa được không. Anh đừng nói chia tay, em không thể không có anh, anh có biết em thích anh bao lâu rồi không, em thật sự thật sự không thể không có anh…” Nghê Tử Uyển đau khổ cầu xin hắn, nước mắt cuồn cuộn rơi.

Long Thiếu Hạo thờ ơ, lạnh lùng gạt tay nàng ra, “Tôi vì em là em của Nghê Ngạo nên mới đồng ý làm ước định nhưng cho đến bây giờ tôi vẫn không thích em, tôi đáp ứng em cũng là nể mặt Ngạo. Một khi tôi đã mất hứng mà dù sao chúng ta vẫn chưa bắt đầu, tốt nhất là không có bất cứ quan hệ gì đi.

“Anh hai!” Nghê Tử Uyển thương tâm nhìn Nghê Ngạo, đôi mắt đẹp trong suốt mang theo vẻ cầu xin.

Nghê Ngạo vừa tức giận vừa yêu thương, hắn cắn răng, “Được, được, anh không lo chuyện của em nữa”. Hắn giận, giận Tử Uyển yêu đến đánh mất tự tôn, không còn là chính mình, nhưng nàng đã yêu lầm người, như vậy sẽ rất đau khổ.

Nghe được lời nói của anh hai, Nghê Tử Uyển nín khóc liền nở nụ cười, chuyển hướng sang người trong lòng, “Hạo…”

“Không cần.” Long Thiếu Hạo gương mặt tuấn mỹ nhưng chỉ có vẻ lạnh lùng, “Lời ta nói ra sẽ không thu hồi lại”.

Nụ cười cứng lại trên mặt Nghê Tử Uyển.

Nghê Ngạo tức giận trừng mắt nhìn hắn, “Hạo, cậu…”

Long Thiếu Hạo mặt không chút thay đổi nhìn hắn, khẩu khí tràn ngập trào phúng, “Chuyện này không phải như mong muốn của cậu sao chứ? Tớ theo mong muốn của cậu không trêu chọc bảo bối của cậu, như thế nào, cậu có ý kiến?”

Nghê Ngạo không nói được lời nào, cả người run rẩy, nắm tay vừa nãy còn nắm chặt giờ đã buông ra. Hắn nhìn người bạn tốt tràn ngập cảm giác vô lực, đúng vậy hắn có quyền gì chỉ trích Hạo, chính xác là lúc đầu hắn không đồng ý cho Hạo cùng Tử Uyển kết giao nhưng vì thành toàn cho đứa em si luyến này mà mắt nhắm mắt mở. Vì hắn lo lắng Hạo làm tổn thương Tử Uyển, nên gây áp lực cho Hạo. Hắn đối với Tử Uyển như vậy đã tốt lắm rồi.

Đúng vậy, là hắn càng quấy đi xen vào việc này.

“Vì cái gì?” Nghê Tử Uyển vừa thống khổ vừa khó hiểu nhìn hắn, “Anh hai đã đáp ứng không quản chuyện chúng ta, vì sao anh vẫn muốn chia tay?”

“Bởi vì tôi không định lãng phí thời gian để cùng em chơi loại trò chơi tình yêu ngu ngốc này”. Long Thiếu Hạo nói ra lời nói tàn nhẫn mà quyết liệt.

Nghê Tử Uyển toàn tâm đều tan nát.

“Có phải vì cô gái vừa rời khỏi đây?” Nàng đoán.

Biểu tình của Long Thiếu Hạo chứng tỏ lời của nàng là đúng, từ trong mắt hắn thấy được một chút nhu tình chợt loé lên rồi biến mất, nhất thời cảm thấy đau lòng, nàng điên cuồng, “Vì sao? Vì cài gì lại là cô ta? Cô ta có cái gì tốt? Tiện nhân, vô sỉ, không biết xấu hổ, hồ ly tinh…”

“Không được mắng nàng.” Long Thiếu Hạo rống giận.

Nghê Tử Uyển bị doạ đến choáng váng.

Nghê Ngạo cũng khiếp sợ không thôi, Hạo trước giờ đều rất bình tĩnh, không bao giờ thể hiện sự tức giận ra ngoài, bất luận có tức giận đến đâu hắn cũng nhiều lắm là xử sự lạnh như băng, ánh mặt lạnh lùng nhìn người khác. Nghê ngạo chưa bao giờ thấy hắn tức giận đến như vậy. Hắn có một dự cảm không ổn, Nghê Ngạo nhìn về phía em mình, nhất thời cảm thấy lo lắng.

Nghê Tử Uyển còn chưa hồi phục lại tinh thần, đến khi bóng dáng Long Thiếu Hạo biến mất nàng mới tỉnh lại, nước mắt trên mặt còn chưa khô nhưng lại có một vẻ mặt kiên định trước nay chưa từng thấy ở nàng, nàng hướng Long Thiếu Hạo hô to: “Em sẽ không từ bỏ, em vĩnh viễn cũng không buông tha cho anh, Hạo, em thích anh, em thật sự rất thích anh.”

Advertisements

11 phản hồi to “THTS – Chương 11”

  1. panamitachan 29/10/2010 lúc 21:05 #

    ây zô! a Hạo đào hoa wá >~<
    2 chap THTS liền :XX
    e có đc hi vọng 1 chap YNXT nữa hok a 🙂
    tks 2 ss 😀

  2. loopah 29/10/2010 lúc 21:13 #

    Em sẽ không từ bỏ, em vĩnh viễn cũng không buông tha cho anh, Hạo, em thích ngươi, em thật sự rất thích anh.”- chỗ này có đổi chữ ngươi thành chữ a đi ss 🙂

  3. mailinh 29/10/2010 lúc 21:15 #

    hjc, kh0 than LL qua, 1 cu0c d0j bat hanh

  4. bunhe 29/10/2010 lúc 21:17 #

    hà hà.tương lai LL còn khổ nữa.cài con TL rì rì đó ta mới thấy mà đã mún chém a

  5. Ms Kún 29/10/2010 lúc 23:59 #

    =)). một nhát 11 cháp nhá ng đẹp. 2 cái thằng ôn vô sỉ kia là con nhà ai mà lại dám cường bạo luyến luyến thế nàng:-?. lâu lém mới đọc tr hiện đại, hề hề.

  6. Yuujin 08/11/2010 lúc 15:34 #

    “Em sẽ không từ bỏ, em vĩnh viễn cũng không buông tha cho anh, Hạo, em thích anh, em thật sự rất thích anh.” sao mà tự làm mình đau khổ vậy.

  7. Tử Di 17/01/2011 lúc 23:31 #

    ôi anh này mới gặp lại mà đã làm thế với LL,xem ra anh còn chịu khổ dài dài hô hô^^
    thanks 2 nàng~

  8. Nhimbu 22/05/2011 lúc 00:01 #

    Anh ấy yêu ngay trog chút ít ỏi thời gian,lại còn yêu sâu đậm,thật sự là ngưỡg mộ

  9. socxanh 17/07/2011 lúc 22:04 #

    Thanks

  10. Hạ Vũ Băng 07/08/2012 lúc 20:18 #

    *vuốt cằm* họ Nghê à? K phảj là anh chị e cùng cha # mẹ của LL chứ?

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: